Vết cắn trên bầu ngực (Phần 6)

54

Quê nghèo lắm, cơm không có ăn, em tháo chạy, chân ướt chân ráo về Sài Gòn, không người thân, không tiền, không trình độ, không gì hết, phất phơ giữa chợ không biết vào tay ai. Em xin bưng bê cho một tiệm phở bên đường, vắng khách thì em phụ rửa tô, dọn dẹp. Rồi một đêm nọ, có một người ghé tiệm ăn, lúc đó chỉ có anh ta ngồi ăn, với con mắt đàn ông thì cô gái xinh nhà quê chân lắm phèn bưng bê kia như Hằng Nga bưng đào dâng thiên bồng nguyên soái. Anh ta ngỏ lời mời cô về làm công việc ngồi phòng lạnh, bận đồ đẹp, tiếp xúc toàn giới thượng lưu.
Đôi tay ngọc ngà dính mỡ bò mỗi khi rửa tô giờ được điểm tô sơn đỏ rực rỡ, tay cầm những ly rượu nồng, được nâng lên hôn trìu mến như bảo vật trần gian, rồi những tờ polyme nhét thật lâu, thật sâu, thật kỹ trong từng bên áo ngực. Có tiền thật đó nhưng có gì đó buồn buồn đau đau khi đêm về.
Rồi cha em ở quê cực khổ quá, thiếu thốn, chật vật trước sau, ăn uống không có gì, ông đổ bệnh, không biết sao lại sinh ra bệnh tim. Thấy cha mẹ như vậy, phận con không đành, em mượn người đàn ông dẫn em vào nghề 500 triệu, em sẽ trả dần suốt đời. Rồi từ đó, đúng đời em gắn liền với anh ta.
Cô run run kể từng lời như rút từng khúc ruột với quá khứ cơ cực lẫn đau đớn tủi hổ. Tiền em vẫn trả hàng tháng cho anh ta, rồi phần tiền lời, anh ta yêu cầu đổi bằng tình, cay đắng lắm anh à. Mình nợ người ta mà không có gì để chi trả cho xong. Nên em như con nô lệ tình dục, anh ta mặc sức giày xéo thân em không thương tiếc.

Hộp khăn giấy Hân chặn nước mắt gần hết, chỉ còn vài lớp sau cùng. Sau em biết anh Tùng, em có nói em quá khứ tuổi thơ dữ dội chứ không đề cập đến tiền nợ và người kia. Em sợ anh ấy nghĩ em lợi dụng ảnh. Còn người kia thấy em được anh Tùng yêu thương nên hắn yêu cầu em phải cố moi tiền anh Tùng vì đàn bà nhan sắc một thời chứ không có một đời.
Em cũng nghĩ vậy, em muốn quen anh Tùng để trả nợ cho xong, chứ em chịu hết nổi hắn ta rồi. Nhưng rồi tình yêu của anh Tùng chân thành chứ không xảo trá, lợi dụng xác thịt đê hèn nên em yêu ảnh lúc nào không biết, em trở nên vô hại, mềm mại như một con mèo con trong vòng tay của ảnh.
Anh Tùng không cho em làm ở bar nữa nên nguồn tiền em trả cho hắn cũng không còn như trước nên hắn hành hạ khắp thân thể em, dày vò em cho thỏa dạ. Em đau không dám kêu ca. Hắn nói em mà không trả hết tiền cho hắn, hắn sẽ tung hình hình ảnh ân ái của em lên mạng và gửi cho anh Tùng. Em sợ lắm, em không biết phải làm sao? Em muốn bỏ trốn nhưng trốn đi đâu hả anh? Em không còn đường lui. Đôi lúc em muốn nói với anh Tùng nhưng em sợ ảnh không đón nhận em nữa, nát bét rồi, còn gì nữa đâu hả anh? Em yêu anh Tùng hơn cả bản thân em, đời em là ảnh cứu, ảnh cưu mang, cả đời đền đáp còn không thỏa. Em muốn gặp ảnh lần cuối rồi em sẽ đến một nơi thật xa, xa thật xa…
Cô ôm mặt khóc nức nở. Trường hợp như Hân không phải hiếm trong xã hội nhiễu nhương ngày nay. Ma cô hoành hành không từ bỏ bất kỳ thủ đoạn nào. Cũng nghèo mà ra nhiều thảm cảnh.
– Anh hiểu em, cô gái. Tiền có thể làm ra được, nhưng tình yêu nếu mất đi thì khó tìm lại lắm và nhất là mạng người rất quý. Em đừng nghĩ quẩn. Anh có thể giúp em. An tâm.
Chàng thám tử Sài Gòn T&T bao năm cảm thấy bùi ngùi và cảm thương cho cô gái trẻ rơi vào mạng lưới ma cô. Huy cố hết sức để làm những gì lương tâm mình mách bảo.
– Thật ra anh là anh em bạn thân với Tùng, nó thương em lắm. Em đừng phụ nó là anh sẽ giúp em trả khoản nợ kia ngay ngày mai. Vui lên cô gái. Thôi thay đồ, trang điểm anh dẫn em vào thăm Tùng.
Cô vội vàng, quýnh quáng, nửa tỉnh nửa mơ, không biết có thật không? hay lại thêm ông ma cô khác nhưng cô không còn kiểm soát được mình nữa, cô làm theo quán tính, tìm đồ, chọn đồ tới lui, tay còn quệt quệt nước mắt…ngay khi đó, có tiếng gõ cửa…
Và đó chính là Tùng, anh đã đến, gật đầu chào Huy, anh lao nhanh vào ôm chặt lấy Hân, hôn tới tấp, không để em phản ứng: “Từ giờ trở đi, đừng dấu anh điều gì, anh cho em cả cuộc đời còn được, lẽ nào 500 triệu lại không… Mình kết hôn liền đi, anh sẽ lo cho em tất cả”.
Hân bàng hoàng không thốt lên lời, cô nước mắt rơi lã chã, quay sang nhìn Huy ngạc nhiên muốn hỏi sao Tùng biết trong khi cô vừa mới nói với Huy xong, còn Huy thì mỉm cười anh đưa 2 bàn tay khép vào nhau ý như muốn nói ôm nhau đi rồi hai đứa sẽ tốt đẹp.

Young Man Giving Girlfriend Roses

Cuối cùng ta tìm lại được nhau

Huy lách nhẹ ra khỏi cửa và trở về văn phòng thám tử tư Sài Gòn, trả lại không gian cho đôi tình nhân sau khi trải qua phong ba bão tình tiền. Anh nhìn trời cười nhẹ, một vụ điều tra có hậu, trước khi đến gặp Hân thì anh có nói chuyện với Tùng, Tùng bảo bất kỳ điều gì xảy ra với Hân anh cũng đều yêu Hân hết, miễn là cô thật lòng nói ra và yêu anh chân thành là được.
Và có một sự thật mà Hân không biết đó là điện thoại của Huy đã được bật chế độ gọi cho Tùng trong suốt thời gian Huy trò chuyện với Hân. Tùng đã nghe và đã đến kịp lúc để ôm và yêu cô thật nhiều, bù đắp cho những tháng ngày xa xưa cơ cực của cả 2 người…
“Tên nhân vật và nội dung đã được thay đổi nhằm bảo mật tuyệt đối thông tin”

CÔNG TY THÁM TỬ SÀI GÒN T&T – DỊCH VỤ THÁM TỬ TƯ UY TÍN