Nổi tiếng muộn so với các đồng nghiệp nhưng ông đã để lại 38 tiểu thuyết cùng hàng loạt truyện ngắn với số lượng ấn bản, riêng ở Hoa Kỳ đã lên tới 58 triệu cuốn. Ông được xếp ngang với những tên tuổi lỗi lạc, kinh điển nhất trong lĩnh vực này như Stephen King, Danielle Steele.
Lặng lẽ, âm thầm, gần như độc hành cùng những trang viết, Lawrence Sanders là biểu tượng của những người cầm bút suốt đời tận hiến với văn chương và duy nhất - chỉ có văn chương.
Lawrence Sanders sinh ngày 15/3/1920 tại New York (Hoa Kỳ). Ông tốt nghiệp cử nhân văn chương ở Đại học Wabash, Crawfordsville, bang Indiana, năm 1942. Trở về New York, ông khởi nghiệp ở cửa hàng bách hóa Macey - một trung tâm bách hóa lớn nhất thế giới thời ấy. 23 tuổi, ông đăng lính vào Hải đoàn Hợp chủng quốc. Năm 1946, sau ba năm làm nghiệp vụ quân sự, ông giải ngũ. Từ thời điểm này, chàng thanh niên Sanders hầu như không làm một việc gì khác ngoài viết để kiếm sống. Với tư cách là một nhà báo chuyên nghiệp, ông đã làm việc cho các tờ Cơ học minh họa và Khoa học và Cơ học. Thế nhưng đây cũng là khoảng thời gian ông ngấm ngầm và kiên trì theo đuổi nghề viết văn chuyên nghiệp.
Ở tuổi 48-49, ông đã viết một xêri gồm 13 truyện ngắn về nhân vật thanh tra bảo hiểm Wolf Lanniham đăng trên tờ tạp chí bìa da Trưng diện (Swank). Và vào năm 1970, đúng ngũ tuần, cuốn tiểu thuyết đầu tay “Những cuốn băng ghi âm của Anderson” lập tức gây chấn động dư luận, và hai năm sau được dựng thành phim. Cuốn tiểu thuyết giới thiệu chàng mật vụ Edward X. Delaney này đã mở đầu chặng đường 28 năm của nhà tiểu thuyết trinh thám lỗi lạc, và một năm sau, nó đã đoạt giải tiểu thuyết trinh thám hay nhất mang tên E.A. Poe của Hội văn bút Trinh thám Hoa Kỳ.
Sau đó là một loạt tiểu thuyết có những tựa đề như được trích ra từ kinh thánh như 4 cuốn “Tội tổ tông” thứ nhất (1973), thứ hai (1977), thứ ba (1981) và thứ tư (1985), 4 cuốn “Lời răn”. Hoặc 7 cuốn tiểu thuyết kiểu luận đề về cùng một nhân vật (Archibald Mc Nally) với những tựa đề “Bí mật”, “Sự may mắn”, “Rủi ro”, “Sự kỳ quặc”, “Sự thử thách”, “Sự đánh đố”, “Canh bạc” viết trong các năm 1992 - 1997. Những cái tên tác phẩm này phản ánh sự tập trung chủ đề như một khía cạnh bút pháp của Sanders. Ông viết đủ loại tiểu thuyết trinh thám từ những thể kỳ dị, kinh dị, cảnh sát tư pháp và thám tử tư.
Biệt tài và cũng là thế mạnh so với các đồng nghiệp của Sanders là những trang viết mổ xẻ đời sống, sinh hoạt của giới thượng lưu. Thế giới ấy đã được các thám tử Dora Conti, Samuel Todd, Joshua Bigg, Timothy Cone và nổi tiếng nhất là Archy Mc Nally - những con người thông thái và cứng rắn điều tra, vạch trần.
Trong cuốn “Tội tổ tông” (tập đầu), tác giả tập trung phân tích một người New York thành đạt là Daniel Blank. Y làm việc cho một hãng xuất bản và có cái thú trèo núi những lúc rảnh rỗi. Y là một con người lạnh lùng, ưa thích lề luật.
Nhưng xung quanh Daniel là một mớ những quan hệ phức tạp đến mức kinh dị về sex, với ít nhất bốn nhân vật nữa, gồm cả cậu bé Tony 12 tuổi là người đồng tính và cái nút của câu chuyện là một vụ giết người. Daniel đã giết người để thỏa mãn tình dục. Trường hợp bạo dâm (sadism) này đã được nhiều nhà tiểu thuyết tội phạm và các chuyên gia khoa học hình sự phân tích, nhưng đỉnh cao về tâm lý học tội phạm trong những vụ án khu biệt này thuộc về Sanders. Ông làm cho mọi người kinh hoàng, ghê tởm đến mức không thể hình dung nổi. Sức khái quát của tác phẩm nằm trong những phân tích hành vi hết sức sống động giữa kẻ phạm tội và thanh tra Edward X. Delaney, người một mình bí mật điều tra vụ này.
Và Lawrence Sanders còn tiến xa hơn. Ông đã đưa lưỡi dao mổ vào đầu não của chính thể trong cuốn tiểu thuyết lớn “Tội ác nghiêm trọng” (1995). Đây lại là một thành công ngoài sức tưởng tượng của Sanders. Câu chuyện cực kỳ khó tin này (như lời một nhà phê bình) xoay quanh hai tuyến nhân vật. Một bên là Jacob Christansen, một giáo đồ lừa đảo. Và một bên là những nhân vật chóp bu trong phủ tổng thống, gồm tổng thống, phó tổng thống, trợ lý tổng thống. Tên tự xưng là tông đồ của Chúa Giêsu này rao giảng những điều nhảm nhí trong một căn lều ở Virginia.
Bộ dạng lôi thôi lếch thếch cùng con mắt đầy sức thôi miên của y đã thu hút các tín đồ gần gũi hắn, trong đó có không ít những mệnh phụ phu nhân trong giới thượng lưu. Điều trớ trêu là, Tổng thống Abner Hawkins và vợ ông, Helen, qua những lời đồn đại, đã tìm đến tay giáo chủ dởm này nhờ cậy quyền năng của y để chữa chạy cho cậu công tử đang ốm nặng. Chẳng biết do một sự trùng hợp ngẫu nhiên nào, chàng trai lại khỏi bệnh. Thật là thần y.
Câu chuyện bắt đầu mở nút từ đây. Vì có những người không tin vào phép màu này. Đó là Phó tổng thống Samuel Trent. Ông ta quyết định lợi dụng các trò bịa đặt này để tiến xa hơn trong sự nghiệp chính trị. Nếu đất nước mất niềm tin vào Abner Hawkins, thì Trent sẽ quyết chí và sẵn sàng tiếm đoạt ngôi vị cao nhất.
Và kẻ thủ lợi trong vở hài kịch này là Jacob Chistensen. Tội ác trên đồi Capitol đã mô tả chi tiết cách thức thâm nhập của hắn vào hậu cung của phủ tổng thống. Tổng thống Abner Hawkins càng tin vào những lời phán xét của hắn bao nhiêu, càng lo lắng về quần thần bộ hạ trong nội các bấy nhiêu.
Về mặt logic, hành vi của tay Giáo chủ giả phải bị ngăn chặn, nhưng ai là người làm việc đó, vì cả phó tổng thống lẫn trợ lý tổng thống đều tìm cách trục lợi trong vụ này? Bằng thủ pháp đẩy các nhân vật vào những tình huống tức cười đến mức không thể tin được, cuốn tiểu thuyết độc đáo này của Lawrence Sanders đã biến những người phải được coi là khả kính nhất xã hội thành những kẻ lố bịch, ngu ngốc. Vì vậy mà có người đã nhận xét hóm hỉnh rằng: “Tôi đã đọc hàng trăm cuốn sách, nhưng đây là cuốn đầu tiên tôi ghét từng nhân vật một”.
Trong hai năm 1987 - 1988, Sanders còn viết 6 bộ tiểu thuyết mini, tập hợp trong hai tuyển tập, gọi là “Hồ sơ của Timothy” và “Trò chơi của Timothy”, viết về nhân vật thám tử cùng tên.
Năm 1980, đạo diễn Brian G. Hutton đã dựng tiểu thuyết “Tội tổ tông” (tập đầu) của ông thành phim. Nhưng, đáng kể nhất là ca sĩ huyền thoại của thế kỷ XX, người đã hát ca khúc bất hủ My Way, Frank Sinatra, đã nhận thủ vai chính trong bộ phim này.
Sự nghiệp của Sanders đã giành được cảm tình sâu sắc lớp người đọc. Hầu như toàn bộ tiểu thuyết gồm 38 cuốn của ông đều rơi vào danh mục các tác phẩm bán chạy nhất. Ông được coi là một trong số “siêu sao” không thể vắng mặt trên thị trường sách. Ông là người mà “tên tuổi còn quan trọng hơn cả tên sách trên những trang bìa”.
Một nữ độc giả, một người hâm mộ ông, đồng thời là một nhà phê bình, bà Susan Berman, đã nhận xét một cách cảm động rằng, bà cứ nghĩ Lawrence Sanders chỉ là bí danh của một nữ văn sĩ nào đó (ví dụ tên thật Loretta Sanders). Là vì trong tác phẩm “Lời răn thứ tám”, nhân vật Dunk, một phụ nữ có vóc dáng cao, một chuyên gia sưu tập tiền xu, đã được phác họa một cách tuyệt vời, cứ như tác giả đã hóa thân vào nhân vật vậy. Sau này, bà mới biết Lawrence Sanders là một người đơn độc cùng những trang viết, với đúng nghĩa đen của từ này. Rằng, đọc ông những lúc rảnh rỗi, người ta cảm thấy thư thái, hoàn toàn trút bỏ được những bức xúc, phiền muộn, bận bịu, lo toan thường nhật.
Ông mất ngày 7/2/1998 ở Pampano Beach, bang Florida. Sau khi ông mất, một người tên là Vincent Lardo đã được dòng họ của ông chọn làm người viết tiếp bộ tiểu thuyết về thám tử McNally, với cuốn đầu xuất bản một năm sau khi ông qua đời (1999) có tựa đề là “Song đề McNally”. Tuy tên ông vẫn trang trọng xuất hiện trên bìa sách, song những người mến mộ ông đã phát hiện ra vị khác của văn phong và kịch liệt phản đối cách làm này. Độc giả coi ông là người không thể thay thế được! Và, không nghi ngờ gì, Lawrence Sanders là một người như thế!
