Từ khi Lý Văn Ngân xuất hiện và nói: Ai muốn kiếm tiền nhanh chóng, hãy leo lên chiếc xe ca đỗ đầu bản, hắn sẽ giúp..., đất rừng Nà Cọ thấm đẫm nước mắt của những người phụ nữ nhớ chồng, thương con... trong vô vọng.
Sau Tết âm lịch năm 2008, bản Nà Cọ chìm trong cái rét lịch sử khiến gia súc chết gần hết. Lúa gieo xuống mấy lần, đều bị cháy rụi. Cái đói bắt đầu len lỏi khắp bản. Đúng lúc đó (đêm 16 tháng Giêng âm lịch), Lý Văn Ngân xuất hiện và nói: “Ai muốn kiếm tiền nhanh chóng, hãy leo lên chiếc xe ca đỗ đầu bản, hắn sẽ giúp... Kể từ đấy, đất rừng Nà Cọ thấm đẫm nước mắt của những người phụ nữ nhớ chồng, thương con... trong vô vọng.
Chiếc xe oan nghiệt
Khi chúng tôi nhận được thông tin vụ việc, cũng là lúc bản Nà Cọ xôn xao mừng đón 4 thanh niên trẻ nhất từng đi trên chuyến xe “oan nghiệt” ấy trở về! Tia hi vọng mong manh về số phận của hàng chục người đàn ông bắt đầu nhen nhóm khắp bản, khi người trở về được Công an huyện Vị Xuyên mời lên lấy lời khai.
Biết chúng tôi là nhà báo, sáng 13/9, hàng chục phụ nữ bế theo con nhỏ đến nhà anh Nông Thanh Quang để gặp và kêu cứu. Người khóc, kẻ mếu, những gương mặt đàn bà đau khổ, yếu đuối, nghẹn ngào: “Hãy lên tiếng, hãy cứu lấy chồng tôi, con tôi... đừng để họ mòn mỏi chờ đợi, hoặc phải chết dưới tay bọn “buôn người”.
Nông Thanh Quang (giữa)
Nông Thanh Quang - một trong số 4 người vừa trở về từ “cõi chết” - cho biết: “Được về lại nhà mình rồi, nhưng em còn chưa hết bàng hoàng. Không thể tin được chúng em lại bị chính người thân, họ hàng “đẩy” vào chỗ chết! Hiện còn rất nhiều người Việt Nam đang ở bên đó, nơi bọn em bị “đầy đọa”, phận người bị coi thường, rẻ rúng hơn bất cứ thứ gì khác... Nếu không cứu họ kịp thời, e rằng bọn tội phạm sẽ “phủi tay” hết”.
Quang và 18 người đàn ông của bản Nà Cọ, phát hiện mình rơi vào một đường dây “buôn người” thì đã quá muộn. Để chuẩn bị cho kế hoạch bỏ trốn, anh đã ngầm học cách hỏi đường theo ngôn ngữ của người dân bản địa. Tròn 1 tháng bỏ trốn khỏi “địa ngục trần gian”, Quang và 3 người khác mới về đến Nà Cọ.
Chuyện bắt đầu từ chuyến xe “oan nghiệt” đêm 16 tháng Giêng (âm lịch) năm 2008.
Theo lời kể của Quang: Lý Văn Ngân, sinh năm 1968, trú tại bản Cốc Lải, xã Kim Thạch, huyện Vị Xuyên, Hà Giang là con chú, con bác với gia đình Quang. Học xong phổ thông, Quang xung phong đi bộ đội, mặc dù lúc này gia đình Quang đã có anh trai đang ở trong quân ngũ.
Bẵng 3 năm xa nhà, Quang không biết Ngân đã làm gì? ở đâu? Chỉ đến khi anh về quê, cưới vợ vừa tròn 1 tháng, thì Ngân xuất hiện. Hắn tỉ tê, rủ rê Quang lên xã Xín Cái, huyện Mèo Vạc, Hà Giang trồng rừng thuê, tiền công mỗi ngày là 40 ngàn đồng. Thoạt đầu, thấy vợ và mẹ không muốn cho đi, nên Quang cũng chẳng mấy để ý đến lời rủ rê của Ngân.
Nhưng vào đúng đêm 16 tháng Giêng, Ngân đánh hẳn chiếc xe ca rất to về đỗ ở đầu bản Nà Cọ. Đàn ông kéo đến ùn ùn. Hàng chục người lầm lũi, ôm bọc quần áo to xụ, bước lên xe. Quang thấy ruột gan nóng như lửa đốt, nên lén trốn mẹ và vợ “lẻn” lên xe, đi theo họ, với ý nghĩ: “Mình chỉ đi trồng cây ở huyện bên, cố gắng trong vòng 2 tháng để kiếm ít lưng vốn, mở cửa hàng tạp hóa cho vợ bán ngoài chợ trung tâm của xã...”.
Chuyến xe rời Nà Cọ ngay trong đêm. Đến khi trời tờ mờ sáng, những người trên xe nhận ra nhau, trong đó rất nhiều người là họ hàng thân thiết. Có nhiều người dẫn theo cả con trai, vốn là những lao động chính trong gia đình. Ngân thông báo lịch trình chuyến đi: “Lần này tôi chỉ tuyển 10 người, mấy ngày nữa sẽ tạm ứng trước cho mỗi nhà 1 triệu đồng.
Chuyến sau, tôi sẽ tuyển thêm bằng chừng này nữa. Nhưng nói thật là tôi chỉ giúp anh Lý Văn, người bản mình hiện đang ở thị trấn Mèo Vạc thôi. Mọi chi phí, thu nhập và các thủ tục khác, do anh Văn lo liệu tất. Nếu đồng ý làm, thì khi lên Mèo Vạc chúng ta sẽ phải nghe theo sự chỉ dẫn của anh ấy...”. Chiếc xe ca ì ạch bò lên cổng trời Cắn Tỉ, Mã Pí Lèng... hơn nửa chiều thì dừng chân tại thị trấn Mèo Vạc.
Hành trình vào địa ngục trần gian
Nhà Văn nằm ở trung tâm thị trấn, hắn đón người cùng quê với thái độ rất trọng thị. Sau khi ăn uống no nê, Văn cho biết đích thân hắn sẽ đưa mọi người đến địa điểm cần người làm thuê, trồng rừng. Văn cũng nói y hệt như Ngân: “Tôi chỉ tuyển người giúp mà không được gì đâu. Hơn nữa, làm như thế cũng để giúp người dân bản mình mà thôi... ”.
Nói đoạn, Văn khoát tay ra hiệu 1 chiếc xe khách chạy tới. Xe chở 10 người đàn ông Nà Cọ đi men theo con đường mòn đá tảng lổn nhổn, để đến xã Xín Cái. Quang và những người đàn ông khác chưa từng đến nơi này bao giờ, nên đi theo sự chỉ dẫn của Văn. Đến một ngã ba, Văn bảo mọi người xuống đi bộ, vì sắp đến chỗ làm rồi. Còn Ngân sẽ đi theo xe ô tô về lại Mèo Vạc, để mấy hôm nữa dẫn những người khác lên theo. Đoàn người đi bộ trên sườn núi, chỉ có một lối mòn, không rõ Văn đang dẫn mọi người đi đâu. Quang lên tiếng hỏi, liền bị Văn quát: “Đi nhanh lên, sắp tới rồi hỏi gì mà hỏi lắm thế?”.
Bóng tối ập xuống rất mau, tiếng gió rít ngang tai buốt giá. Văn đi như chạy và không ngừng giục giã đoàn người. Họ tới một điểm vắng, nơi có chiếc xe ca đợi sẵn từ bao giờ. Văn bảo mọi người lên xe đi cho nhanh, kẻo trời muộn càng lạnh hơn. Quang giật mình thảng thốt bảo với mọi người rằng: “Chết rồi, chúng ta đã đi sang nước khác rồi đấy, không có giấy tờ gì, nhỡ bị bắt thì làm sao đây?”. Văn dọa dẫm: “Thôi lên xe đi nhanh lên, sắp đến nơi làm rồi, thằng Quang không đi thì đi bộ về, kệ nó...”.
Thấy sự hung ác tiềm tàng trong câu nói của Văn, Quang bắt đầu nghi ngờ động cơ mờ ám của Văn. Thế nhưng đã trót đi cách khu vực biên giới quá xa rồi, bụng ai cũng đói cồn cào. Hơn nữa, thấy trên xe toàn đàn ông cùng bản, nên nỗi sợ hãi của Quang cũng dịu bớt đi phần nào. Đến rất khuya, xe đưa đoàn người đến nhà một người đàn ông Trung Quốc, vợ ông ta bày một bữa cơm khá thịnh soạn mời mọi người.
Ăn xong, họ lại “đẩy” 10 người đàn ông Nà Cọ lên một chiếc xe khác do chủ nhà thuê. Suốt đêm này sang đêm khác, đoàn người đi trên xe dưới sự kiểm soát chặt chẽ của những người có khuôn mặt “lạnh như tiền” và không cùng tiếng nói. Còn tay phiên dịch luôn mồm hăm dọa: “Tốt nhất là các anh nên ở yên trên xe, nếu ai đi lạc đoàn sẽ bị cảnh sát bắt giam về tội nhập cảnh trái phép. Lúc đó thì có “giời” mới cứu nổi các anh”.
Trong hơn nửa năm sau, Nông Thanh Quang đã phải sống trong đau khổ cùng cực. Anh cùng hàng trăm người khác phải nếm trải sự hành xác trong những cơn đói ăn, lao động khổ sai và phải quyết tâm sống trong cái gọi là “địa ngục trần gian”...
Theo Thu Hoài (GĐXH)
- Thám tử tư kể chuyện
- Dịch vụ điều tra
- Tạm giữ nghi can hành hạ bé gái
- Gái đứng đường ở Italy bị cấm mặc hở hang
- Bảy nỗi buồn tháng bảy
- Tệ nạn xã hội, 1 phần do chính quyền cơ sở
- Đánh ghen thời @
- Nhát kéo oan nghiệt giết chết tình phụ tử
- "Phản thám tử": Ly kỳ cuộc đấu giang hồ
- Dội nước sôi vào cảnh sát
