Tham Tu - Tham Tu Tu: Trang chủ TIN THÁM TỬ PHÁP ĐÌNH Khi cha làm mẹ chết đi

Thám Tử Tư - Dịch Vụ Thám Tử Sài Gòn - Tham Tu Tu .net

Nếu Quý vị cần thông tin - Hãy chọn Thám Tử Tư Sài Gòn!
Uy tín, Kinh nghiệm, Giỏi nghiệp vụ, Đúng thời gian, Bảo mật tuyệt đối!

Khi cha làm mẹ chết đi

 
Đỗ Hữu Phước, 40 tuổi, bị TAND tỉnh Tiền Giang tuyên phạt 14 năm tù về tội “giết người” và bồi thường cho gia đình nạn nhân 100 triệu đồng. Phạm Duy Cẩm, 29 tuổi, bị phạt 6 năm tù về tội “cố ý gây thương tích”. Hai phiên tòa. Hai bị cáo giết vợ. Hai nguyên nhân khác nhau... Nhưng nỗi đau để lại trên những đứa con rất giống nhau.
 
alt

1. Ghen!

Đứng trước vành móng ngựa là một người đàn ông trung niên, dong dỏng cao, dáng dấp chân quê, gương mặt đầy nét hoảng loạn, đau khổ. Bị cáo khóc suốt từ khi vị chủ tọa phiên tòa mở lời thẩm vấn đầu tiên. Nhiều lần hội đồng xét xử phải nhắc nhở bị cáo giữ bình tĩnh. Không chỉ bị cáo, nhiều người có mặt tại phiên tòa cũng chan hòa nước mắt, tiếc thương một gia đình tan tác vì cơn ghen điên cuồng. Sau khi nghe tuyên án bị cáo quay về phía sau, hướng về chỗ gia đình bên vợ đang ngồi, chắp đôi tay bị còng xá mấy lượt, lên tiếng cầu mong được tha thứ.

Bị cáo Phước làm nghề thầu xây dựng nhỏ. Hai vợ chồng được gia đình bên vợ cho gần hai công đất vườn màu mỡ ở một khu du lịch sinh thái của tỉnh Tiền Giang. Chồng đi theo những công trình xây dựng suốt, vợ ở nhà giữ vườn, chăn nuôi, lo cho hai con ăn học. Mọi sự bắt đầu khi một cô em của chị T.M. (vợ bị cáo Phước) rủ mở quán cà phê cạnh Khu công nghiệp TP Mỹ Tho. Để có đồng ra đồng vô nuôi hai đứa con ăn học trong lúc chăn nuôi gặp khó khăn, chị T.M. nghe theo dù chồng không đồng ý!

Sau khi bán quán, chị T.M. thay đổi hẳn, ăn mặc thời trang, vui vẻ chào mời đón khách. Bị cáo nổi cơn ghen, nhiều lần đến quán đập phá làm khách không dám đến. Hai chị em chị T.M. phải nhiều lần sang quán, cuối cùng đến một xã vùng biển cách nhà hơn 40km mở quán bia, giải khát. Hai chị em càng trốn, bị cáo Phước càng nghi vợ mình đã thay lòng đổi dạ, quyết tìm cho bằng được và thảm kịch đã xảy ra!

Cha mẹ của bị cáo mất sớm, chỉ còn lại mấy chị em đùm bọc nhau. Căn nhà của họ ở sâu trong một con hẻm nhỏ thuộc phường 6, TP Mỹ Tho. Bà H., chị cả, cho biết bị cáo là đứa em trai hiền lành, chân chất, tối ngày lo làm ăn, rất được lòng gia đình bên vợ, chỉ phải cái tội hay ghen! Bà đang kêu bán căn nhà cha mẹ để lại chia cho mấy anh chị em làm vốn và lo thăm nuôi đứa em tù tội.

2. Rượu!

Gia đình của chị M.D. - vợ bị cáo Phạm Duy Cẩm, ở tận huyện Vĩnh Châu, tỉnh Sóc Trăng. Họ lên TP Mỹ Tho từ ngày hôm trước. Người cha vợ già nua của bị cáo chậm chạp từng bước đến tòa để nghe xử thằng rể tệ bạc, nhậu xỉn về phóng dao trúng vợ chết không kịp trăng trối. Cha chị M.D. cho biết chị quen Cẩm khi Cẩm làm công nhân, thi công một công trình điện. Lúc đó con gái ông mới 17 tuổi. Sau đó Cẩm dẫn vợ về quê, mướn đất cất một căn nhà nhỏ, rồi theo nghề của gia đình làm rẫy sinh sống.

Phần thẩm vấn diễn ra nhanh chóng. Bị cáo cúi đầu nhận tội. Hội đồng xét xử vào trong nghị án.

Ngồi trước vành móng ngựa, bị cáo cứ quay đầu lại tìm con trai. Đứa bé được dì Út ẵm, ngồi trên băng ghế cách vành móng ngựa không xa, ngó nghiêng quanh quất vô tư không thèm đòi cha. Ở ngoài hành lang phòng xử án, bà sui trai đang năn nỉ bà sui gái xin được ẵm cháu nội một chút sau gần nửa năm trời nhớ thương đứt ruột. Bà sui gái dứt khoát không cho. Hai người to tiếng với nhau. Không ai dám xen vào vì biết rằng bất kỳ câu nói, hành động nào cũng có thể châm dầu thêm vào đám lửa thù hằn đang cháy bừng. Phiên tòa kết thúc, pháp đình yên lặng nhưng hận thù giữa hai gia đình từng là thông gia vẫn chưa nguôi!

3. Những đứa trẻ bơ vơ!

Con đường trước Khu công nghiệp Mỹ Tho gập ghềnh đất đá, xe cộ qua lại dày đặc, bụi cát mịt mù... Chúng tôi đi tìm những đứa trẻ mồ côi mẹ đang bơ vơ sau vụ án mạng kinh hoàng. Em B.N., con gái lớn của bị cáo Phước, năm nay 17 tuổi, năm rồi học lớp 10, hiện đã nghỉ học. Nói đến việc học, nước mắt B.N. chảy dài trên khuôn mặt ngây thơ, xinh xắn.

Em kể về cái chết của mẹ: “Mẹ con bị phỏng lửa khắp mình mẩy, da thịt nám đen, nằm nhà thương được một tháng thì chết. Lúc đó con mới qua Mỹ Tho học được mấy tháng. Con không học nổi! Cô hai biểu con đừng bỏ học. Con cố gắng hết sức cũng chỉ học được hết năm”. B.N. đang học nghề uốn tóc để kiếm tiền nuôi đứa em trai năm nay thi vô lớp 10, rồi còn phải phụ với cô hai thăm nuôi cha.

“Lần nào gặp mặt cha cũng khóc, con chịu không nổi!” - B.N. nói. Em của B.N. sống với ông bà ngoại đã già, một vài ngày thì qua thăm chị, xin tiền đi học. Hôm cha ra tòa em không dám dự vì không biết phải ngồi với bên nội hay bên ngoại. Từ khi mẹ chết, em phải thường xuyên nghe bên ngoại chửi rủa cha. Cậu bé trở nên lầm lì, ít nói. B.N. hi vọng em trai mình sẽ được ăn học đến nơi đến chốn. Cô gái nhỏ mồ côi vừa vào đời đã phải mang cả một gánh nặng gia đình nhọc nhằn, vất vả...

Còn cậu bé Ph., con trai của bị cáo Phạm Duy Cẩm, năm nay mới 4 tuổi, đang sống với ông bà ngoại ở Sóc Trăng. Bà nội của Ph. cho biết: “Khi gia đình tôi đưa vợ của thằng Cẩm về quê để chôn cất rồi xây mả mồ cho nó xong thì bên anh chị sui bắt thằng Ph., không cho chúng tôi đem về nuôi mặc dù tôi đã năn nỉ hết lời. Tôi lo hết sức vì gia đình bên đó khó khăn làm sao cháu nội tôi được chăm sóc đầy đủ. Chú thấy đó, hôm ra tòa họ còn không cho tôi ẵm thằng Ph.”.

Thương làm sao cho những đứa trẻ!
 
Dương Minh
Trích từ _ Tuổi Trẻ