Ngôi nhà kỳ lạ – Kỳ 2

49

Vân và Nga đang rất lo lắng cho người bạn của mình. Lúc nào hai người cũng bồn chồn không yên.

Ngân 3 ngày nay đã không về nhà, gọi điện đến chỗ làm thì họ nói cô không đi làm, cũng không báo nghỉ trong 3 ngày qua. 2 người gọi điện về nhà cô cũng không tìm được. Lúc này 2 người nghĩ chắc chắn đã có chuyện không hay xảy đến với bạn mình. Họ gọi báo cảnh sát để báo về vụ mất tích.

Bảy giờ tối, Vân đang viết nốt chiếc CV xin việc của mình, dạo gần đây cô lúc nào cũng trong tình trạng lo lắng tột độ, lo cho người bạn của mình không biết đã đi đâu, lại còn áp lực về việc xin việc nữa. Ra trường rồi nhưng cô vẫn phải nhận trợ cấp từ bố mẹ vì vẫn chưa tìm được công việc phù hợp.

Mỗi khi stress nặng về việc gì đó Vân lại có thói quen xé và cắt mọi thứ ra thành miếng nhỏ. Căn nhà này đặc biệt ở chỗ có những miếng dán tường cũ kỹ, bong tróc ra gần hết rồi, thế nhưng vẫn còn nguyên ở trong căn phòng ngủ này. Vân bắt đầu bóc những miếng giấy ra nhưng lạ thay càng bóc, tay cô càng dính những vết kỳ lạ. Ban đầu cô tưởng đó chỉ là vết mực nhưng không, nó là máu, những vết máu đã khô. Cô run rẩy sợ sệt và càng lo lắng, cô càng tiếp tục bóc. Cô dừng lại giật mình khi đằng sau miếng dán hiện lên những dòng chữ kỳ lạ. Đó là những con số giống như ngày tháng hay ngày sinh của ai đó. Ban đầu, cô chỉ nghĩ đơn giản chắc chủ cũ hay con của họ thường viết bậy lên tường nên mới có chúng.

Vân nghĩ chắc mình sẽ thay một miếng dán tường khác cho căn phòng này. Cô xé hết tất cả những miếng dán còn sót lại trên tường, và đằng sau miếng dán cuối cùng là những con số quá đỗi quen thuộc với cô. Đó là ngày 12 và cả ngày tháng năm sinh của Ngân, cô bạn đang mất tích của mình. Cô sờ trên bức tường và số chữ đó thì nhận ra có thứ gì dính trên tay mình, đó không phải mực mà là vết có màu đỏ, mùi tanh, đó là MÁU…

Tay chân cô run lẩy bẩy và định nhấc điện thoại gọi cho Nga về. Cô chạy ra phòng bếp để rửa đi vết đáng sợ trên tay mình. Cô lau lại tay bằng chiếc khăn tay đặt ở kệ bếp. Trong căn nhà này có quá nhiều khăn tanh sạch và trông còn mới nên 3 người dùng để lau bếp hoặc tay khi nấu ăn. Chiếc khăn tay màu đỏ trông rất bình thường nhưng không, nó nhuốm đầy máu

Hoang mang và run sợ, Vân cố gắng bấm số máy Nga trong danh bạ để gọi bạn mình về.

Đúng lúc ấy có tiếng chuông điện thoại reo ngoài cửa và tiếng mở khóa. Nga về. Nhìn thấy bạn mình với khuôn mặt tái đi và chân tay run rẩy, Nga chạy đến hỏi bạn:

  • Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra vậy hả Vân?
  • Tớ…tớ…tìm…thấy…những…thứ kỳ lạ. – Vân nói trong run sợ.

Sau khi Nga pha bạn Vân một cốc nước gừng nóng để bình tĩnh lại, Vân kể cho Nga về vết máu cũng như ngày sinh của Ngân và cả những chiếc khăn tay nhuốm đầy máu. Lúc đấy, cả hai bắt đầu nghi ngờ về điều kỳ lạ của căn nhà này… Họ đã thuê căn nhà với giá quá rẻ, cũng không có hợp đồng gì, cứ nghĩ là người chủ dễ tính và để không nơi đây nên họ không suy nghĩ gì. Đến bây giờ mới thấy từ khi chuyển đến đây mọi chuyện kỳ lạ cứ liên tiếp xảy ra.

Nga quen một người bạn làm trong Công ty Thám tử tư Sài Gòn T&T nên đã gọi điện nhờ người bạn này điều tra về vụ việc giúp mình.

Người bạn nhận lời và hẹn ngày mai đội Thám tử Sài Gòn T&T sẽ qua nhà Nga.

Đêm đó Nga và Vân trốn chạy khỏi căn nhà và tá túc ở nhà một người bạn khác. Cả 2 không dám ngủ trong nỗi sợ hãi tột độ…

(Còn nữa)

Chia sẻ