Tôi may mắn được các anh gật đầu cho tham gia một chuyến đi làm... thám tử tư!
Nhập mônĐể được tham gia, tôi phải học qua một lớp huấn luyện cấp tốc để nhập môn. Nói là khóa học cho nó oai, chứ thật ra là trong một chầu càphê tôi mời, các anh bắt đầu thuyết trình chỉ giáo cho tôi những điều phải làm, để gia nhập một cuộc đi làm thám tử.
Các thám tử tư với cái nghề tay trái này, đa số trong các anh là bộ đội xuất ngũ, nhiều anh từng là trinh sát trong chiến trường Campuchia, võ thuật lão luyện, sự nhanh nhạy đáng tin cậy vào bậc cao thủ khi gặp sự cố. Các anh dặn tôi không được nêu tên, bởi cái nghề này tuy xã hội rất cần, nhưng pháp luật thì chưa cho phép hoạt động chính thức, công khai.
Nhưng cũng không thể nói, cái nghề của các anh là trái pháp luật, bởi nguyên tắc đầu tiên của thám tử tư đất Sài thành là không được làm gì trái pháp luật, chỉ hoạt động trong khuôn khổ những quy tắc mà các anh đặt ra là không bao giờ đụng chạm đến thân chủ (khách hàng) cũng như đối tượng. Các anh vẫn hay đùa: “Nhìn bằng mắt thì chẳng có luật nào cấm, nên có lẽ nghề thám tử tư của tụi tôi chỉ có... nhìn thôi”.
Nhưng cái nhìn của thám tử tư cũng phải được đào tạo, những cặp mắt của trinh sát, lanh lợi và ẩn mình giữa đám đông, nơi công cộng, trong quán càphê hay bất cứ nơi nào mà đối tượng không biết đang bị... nhìn mới là điều khó. Do vậy, chỉ riêng “cái nhìn”, các anh thám tử tư phải giáo huấn cho tôi suốt hơn 30 phút đồng hồ.
Theo các anh, sợ nhất trong cái nghề này là làm lộ tung tích của mình, bị đối tượng phát hiện là “bể dĩa”, do vậy tôi phải nhẩm đi nhẩm lại chỉ riêng cái việc nhìn để bắt đầu được nhập cuộc làm thám tử.
Sau “cái nhìn”, là học cách thay đổi xiêm y, mỗi thám tử phải luôn mặc trong người ít nhất 3 cái áo màu khác nhau, trang bị ít nhất 2 cái mũ bảo hiểm sẵn sàng theo xe (xe gắn máy).
Chưa hết, bao giờ thám tử đi làm việc đều đi theo một nhóm ít nhất có 2 xe gắn máy trở lên, cứ một đoạn đường thì các thám tử phải đổi xe cho nhau, sau đó là thay đổi màu áo, mũ bảo hiểm... để tránh bị phát hiện. Và rất nhiều ngón nghề thám tử mà tôi được dặn dò rất kỹ trước khi tham gia vào cái “nghề” này.
Đơn đặt hàng… và vào cuộc
Sau khi đã qua “khóa huấn luyện” ngoài quán càphê, tôi chờ gần nửa tháng sau mới được các anh gọi điện thoại báo tin vừa nhận được đơn đặt hàng. Gọi là đơn đặt hàng nói cho oách, chứ chỉ là một lời nói miệng, thỏa thuận với nhau giữa khách hàng và thám tử trong vòng vài phút. Nghề thám tử ăn khách nhất vẫn là đơn đặt hàng “trỏ ghen”.
Các anh giải thích, “trỏ” là chỉ trỏ, còn “ghen” là mấy bà thấy sinh nghi ông chồng hay ong bướm mà không bắt quả tang được, hoặc ngược lại. Loại khách hàng này hiện thuộc hàng số 1, nhiều lúc các thám tử phải phân loại mới nhận đơn đặt hàng.
Ngoài “trỏ ghen”, các thám tử cho biết, cũng từng phá nhiều vụ sản xuất hàng giả, hàng nhái mà đơn đặt hàng đến từ các Cty, đơn vị sản xuất hàng chính hiệu. Sau khi thám tử theo dõi phát hiện nơi làm hàng giả, hàng gian báo với khách hàng, từ đó khách hàng có bằng chứng báo cơ quan chức năng phá án.

