Ngày chủ nhật kinh hoàng (kỳ 3)

363

Im lặng một lúc bỗng anh thám tử T&T lên tiếng “Khu vui chơi ở chỗ nào nhỉ, tôi đi xem được không” “Dĩ nhiên là được, tôi dẫn anh đi nhé” Quản lý trả lời.

Khu vui chơi nằm bên trong siêu thị nhưng tách biệt với khu mua sắm. Nếu muốn vào khu mua sắm thì chỉ có hai đường: vào qua khu thu tiền hoặc đi ngang qua khu thu tiền để vào từ cổng chính. Dĩ nhiên khu vực thu tiền chỉ cho người ra thôi nên hai đứa bé không thể vào bằng đường này, vào từ cổng chính thì có camera theo dõi. Thẳng từ khu vui chơi là cầu thang cuốn dẫn ra sân để xe. Đường dẫn ra sân thì không có camera bởi đây là khu tầng hầm vừa thuộc quyền sử dụng của siêu thị vừa là của các quán ăn và quán café cùng chung tầng sử dụng. Tuy nhiên sân để xe lại có 2 camera một ở góc trái chỗ tập kết xe hàng, và một ở góc phải nơi đỗ xe bus, xe to.

Xem xét kỹ một lượt anh thám tử trở về văn phòng và muốn xem lại camera. Nhưng lần này không phải camera ở khu vui chơi mà là ở khu thu tiền và khu cổng vào chính. Cả hai khu vực này đều không thấy dấu vết hai cháu bé, nên dễ dàng loại trừ trường hợp hai bé chạy vào khu mua sắm và bị lạc hoặc đang ở đâu đó trong kho chứa hàng. Xem thêm camera ở khu để xe ngay lập tức anh thám tử phát hiện ra hai em bé khả nghi đang theo chân một đoàn lên xe bus.

“Anh chị nhìn kỹ lại xem, đây có phải con của anh chị không? “ Thám tử hỏi. Camera quay từ góc độ rất xa nên không nhìn rõ mặt, tuy nhiên linh cảm làm mẹ của chị Ánh cho biết đây chính là con chị. “Đúng rồi, con tôi là con tôi” Chị Ánh khóc trả lời, tay nắm chặt anh thám tử “đúng con tôi rồi, anh nhanh đưa con tôi về với tôi đi”.

Yên tâm vì mình đang đi đúng hướng, nhưng khó khăn thay ở góc này anh không nhìn được đây là số xe bus bao nhiêu, hãng nào. “Xe bus đỗ ở bến này có rất nhiều xe ở huyện, ở các vùng ngoại thành khác. Tôi sẽ gọi các bên quản lý bến đỗ để xem giờ này có các xe nào “Quản lý siêu thị nói. Thật may dù bây giờ đã là nửa đêm nhưng ngay khi nghe nói có hai cháu bé mất tích, các quản lý rất nhiệt tình giúp đỡ.

Sau một lúc nói chuyện quản lý siêu thị nói “Tầm giờ đó có 3 xe từ huyện X rời bến, 2 xe huyện Y, và 3 xe còn lại của ngoại thành được quản lý bởi hãng xe A. Tôi sẽ gọi cho các hãng xe để hỏi ngay”. Lúc này chị Ánh anh Quang được dịp thở phào nhẹ nhõm, thật may mắn vì biết được hai con của họ chỉ vô tình lên xe bus thôi chứ không phải bị bắt cóc. Vậy à chỉ cần đợi quản lý gọi điện là họ có thể đón cón về được rồi.

Tuy nhiên chỉ mình anh thám tử T&T nghĩ khác, bởi chiếc xe này có kiểu dáng không giống xe bus lắm. Dù ở góc độ rất xa, camera quay không rõ nét nhưng anh vẫn mờ mờ nhận ra dáng xe không giống với những chiếc xe bus anh từng thấy.

Đón đọc kì tiếp theo…

Chia sẻ