Ngày chủ nhật kinh hoàng (kỳ 2)

532

Gọi điện báo tin cho cảnh sát nhưng anh Quang chị Ánh chỉ nhận được lời an ủi rằng phải đợi đến 24 giờ sau khi mất dấu thì mới coi là tình trạng mất tích. Vừa lo lắng cho con, vừa tức giận vì nguyên tắc làm việc của công an, anh chị gần như ngã quỵ ngay tại văn phòng siêu thị. Chị Ánh khóc ngất lên vì lo cho con, anh Quang cũng lo lắng không kém, thấp thỏm đứng ngồi không yên. Dù hết sức cảm thông đồng cảm của anh chị nhưng đội ngũ quản lý siêu thị cũng đã làm hết mức có thể.

Trước khi công an có thể bắt đầu điều tra tìm kiếm thì e rằng đôi vợ chồng trẻ tội nghiệp sẽ phải trải qua một đêm tìm con trong đơn độc. Chợt anh quản lý siêu thị nhớ ra điều gì đó, anh tìm kiếm trong ngăn bàn một tấm danh thiếp. Đó là thông tin của Văn phòng thám tử T&T. “Bây giờ đã là nửa đêm nhưng anh chị cứ thử gọi cho Văn phòng thám tử này xem. May mắn có thể tìm thấy hai cháu ngay trong đêm”

Nhận lấy danh thiếp, không chần chừ gì nữa anh Quang bấm máy gọi luôn cho Văn phòng thám tử T&T. Một, hai rồi ba hồi chuông kéo dài đầu dây bên kia bắt máy “Văn phòng thám tử tư T&T xin nghe”. Mừng rỡ bắt được phao cứu hộ, anh Quang vội trình bầy sự việc. Đầu dây bên kia nghe xong im lặng trầm ngâm một lúc, anh Quang cứ ngỡ sẽ bị từ chối vì bây giờ đã là nửa đêm, chẳng có thám tử nào lại làm việc lúc nửa đêm cả.

“Anh chị đợi một chút tôi sẽ đến ngay” Thật may mắn cho anh chị, đêm nay ít nhất anh chị đã có thêm một tia hy vọng tìm con. Vị thám tử có mặt tại văn phòng siêu thị chỉ sau 10 phút “Xin lỗi anh chị tôi đến muộn, nào anh chị hãy trình bày rõ ràng sự việc lại cho tôi một lần nữa nhé” Anh chàng thám tử nói ngay khi vừa bước vào.

Ghi chép vào cuốn sổ nhỏ trên tay xong, anh quay ra hỏi chuyện hai nhân viên bảo vệ “ Hai anh đứng ngay ngoài cổng khu trò chơi chẳng nhẽ hai anh để các bé ra ngoài một mình như vậy sao?”. Hai nhân viên bảo vệ run run trả lời “Chúng tôi xin lỗi anh chị nhiều lắm. Chúng tôi đã rất cố gắng rồi, nhưng anh chị cũng thông cảm cho chúng tôi với. Hôm nay đông khách quá, các bé đi ra đi vào nhiều vô kể, mà mỗi bé đi ra đều theo sau người lớn nên chúng tôi rất khó phân biệt cháu nào của gia đình nào. Các bé mà không kêu khóc gì thì chúng tôi không thể nào biết được”

“Anh kiểm tra camera chưa?” Anh thám tử lại hỏi quản lý siêu thị. Vừa trả lời quản lý vừa chỉ vào các màn hình “Ở khu vui chơi có 6 cammera chính, đều được theo dõi qua các màn hình này. Anh có thể xem qua, nhưng chúng tôi cũng như anh chị đây đã xem đi xem lại nhiều lần chỉ thấy hai bé chơi ở khu cầu trượt từ 7 giờ đến 7 rưỡi và từ 7 rưỡi ở khu nhà bóng. Chúng tôi đã cố gắng nhưng không thể nhìn thấy hai bé đi ra khỏi khu đồ chơi lúc nào”. Anh thám tử nghe xong trầm ngâm suy nghĩ.

Còn tiếp….

Chia sẻ