Mẹ mãi bên con (kỳ 1)

276

Đã 9h tối, tiếng gõ bàn phím vẫn vang lên đều đều trong căn phòng ở tầng 14 của tòa nhà. Đưa mắt nhìn xung quanh, tôi thấy mọi người vẫn đang làm việc không ngơi tay, nét mặt không dấu nổi sự mệt mỏi. Đã gần một tuần rồi, cả phòng phải tăng ca đến tận khuya để kịp cho dự án mới của công ty. Ai cũng cặm cụi miệt mài, không ai nói với ai tiếng nào. Thỉnh thoảng đây đó vang lên tiếng trao đổi khe khẽ rồi im bặt, tiếng máy in chạy giấy sột soạt nghe rõ mồn một.

10h công việc vẫn được tiếp tục, lác đác vài người còn ở lại để hoàn thành nốt việc còn dở. Ai đã từng làm trong nghề truyền thông đều sẽ biết công việc này áp lực thời gian như thế nào. Tôi đưa mắt nhìn chị Loan – nhân viên lâu năm của công ty. Thông thường giờ này chị đã về rồi nhưng hôm nay lại cứ loay hoay tần ngần điều gì đấy. Lại gần, tôi thấy màn hình máy tính của chị là trang chủ và số điện thoại của công ty điều tra T&T 0932 802 802, 0974 007 007. Tôi buột miệng:

– Chị xong việc chưa sao chưa về ạ? Thế còn con chị sao? – Cả phòng ai đều biết chị Loan là người mẹ đơn thân.

– Hôm nay tăng ca, chị có dặn con bé đi học xong về nhà ăn cơm rồi hẵng đi học. Vậy mà giờ chị gọi cho nó mãi không được, gọi cho cô giáo thì lại bảo nó không đến lớp. Chị lo quá! Thôi cho chị xin phép về trước, việc chị cũng sắp xong rồi.

Tôi mới vừa gật đầu, chị đã vội vã cầm túi, tay quơ vội chiếc áo khoác, hớt hải ra khỏi cửa nhưng vẫn cầm điện thoại gọi liên tục: “A lô, trung tâm điều tra T&T phải không ạ?…” Nhìn dáng chị lúc ấy tôi thấy quen quen.

Tôi là An, 29 tuổi – trưởng phòng truyền thông của một công ty bất động sản. Nhìn tôi bây giờ sẽ chẳng ai nghĩ tôi đã phải trải qua những điều gì trong quá khứ.

*******************

Năm tôi 15 tuổi, gia đình tôi đã xảy ra biến cố vô cùng lớn. Bố mẹ tôi bất ngờ ly dị, tôi không hề biết gì. Họ thông báo tôi với vẻ mặt bình thản nhất có thể, chỉ mỗi tôi là bất ngờ. Hóa ra gần 2 năm nay, bố tôi vẫn thường xuyên đi công tác xa – đó là lý do ông đưa ra trong lúc hai người ly thân và hoàn tất thủ tục ly hôn. Tôi cảm giác mình như bị lừa dối. Bố mẹ trước mặt tôi vẫn tỏ ra thân mật, nhưng thực chất cái gia đình ấy đã tan vỡ từ lâu. Tôi nghe hàng xóm rì rầm rằng mẹ đã nhờ dịch vụ điều tra T&T để theo dõi bố và phát hiện ông ngoại tình. Đó cũng chính là lý do mẹ giành được quyền nuôi tôi.

Tâm lý bồng bột của một đứa trẻ mới lớn, tôi nghe theo lời bạn bè và nghĩ rằng mẹ mới là người đã gây ra lỗi để bố buộc phải đi ngoại tình. Đi ngang nhà hàng xóm, họ vẫn cứ lén nhìn tôi rầm rì “tưởng gì, ông ăn nem thì bà ăn chả thôi”. Nghe nhiều, tôi lại dần có ác cảm với mẹ mình.

Còn nữa…

Tên nhân vật và nội dung đã được thay đổi nhằm bảo mật tuyệt đối thông tin cho khách hàng.

Chia sẻ