Lời khai đặc biệt – Kỳ 2

65

Từ những câu nói của tên trộm trong lúc mê sảng, ông T dần phát hiện ra những biểu hiện kỳ lạ. Từ đó, liên kết với những sự kiện có liên quan và dần phát hiện ra những điểm nghi vấn bất thường. Từ đó, ông T không khỏi bất an mà liên tục đặt ra câu hỏi: “rốt cuộc, tên trộm này là ai?”.

Ngày thứ 2, ông T từ rất sớm để chuẩn bị bữa sáng cho gia đình trước khi đi làm. Ông T mang một phần thức ăn lớn xuống cho tên trộm đang bị nhốt ở dưới nhà kho. Bởi vì, ông T sợ tên này vì không chịu đựng được đói cả ngày mà lăn ra chết thì ông khốn khổ. Nếu chẳng may hắn bỏ trốn được trong lúc ông vắng nhà thì cũng chẳng sao. Coi như là hắn đã biết sợ rồi.

Sau khi quan sát thấy tên trộm vẫn đang nằm ngủ, chân bị xích lại vào góc cột bằng một sợi xích dài. Ông T dùng chìa khóa mở khóa cửa và đẩy cửa bước vào. Nghe thấy có tiếng động, tên trộm giật mình thức dậy. Ông T chỉ vào phần thức ăn trên tay và nói: “Ngoan ngoãn ở đây tự vấn lương tâm mình đi, khi nào tôi cảm thấy cậu đủ ăn năn thì tôi sẽ thả cậu ra ngoài”. Ông T vừa nói vừa đặt phần thức ăn gần phía cửa và chuẩn bị đi ra. Bỗng dưng tên trộm nhìn vào đĩa thịt mà ông mang tới, liền gào thét dữ dội, tay ôm mặt run rẩy. Hắn liên tục quát “mang thức ăn của ông biến đi, tôi không cần”. “Cút đi, cút đi”.

Nhìn thái độ và vẻ hoảng loạn đầy khác thường của tên trộm, ông T vô cùng ngạc nhiên. Vừa nãy khi bước vào, hắn còn bình tĩnh thế kia mà sao giờ lại thế này? Có lẽ nào hắn bị nhốt sợ quá đến phát điên rồi?

Nhưng khoan, hắn chỉ sợ hãi đối với đĩa thịt mà ông mang cho hắn thôi. Đêm qua ông mang thức ăn xuống cho hắn, hắn đã ăn hết rồi, các đĩa thức ăn đêm qua còn xếp gọn gàng trong lồng kia mà. Tên trộm này có nỗi sợ với thịt sao? Đêm qua, ông T nhớ hắn còn mê sảng mấy câu gì mà “giết mày”, “ăn thịt mày”. Lẽ nào? Trời đất ơi! Lẽ nào?

Ông T thoáng cảm giác không ổn trong lòng nhưng không dám biểu hiện hay dò hỏi hắn vào lúc này. Ông ta chỉ lẳng lặng bê đĩa thịt đi, những món khác vẫn để lại cho hắn. Trước khi rời khỏi, ông T không quên khóa trái cửa nhà kho lại.

Tối hôm đó, ông T cố tình mang thức ăn xuống cho tên trộm này muộn hơn một chút. Ông muốn kiểm chứng xem tên trộm này có còn mê sảng những câu đáng sợ đó nữa hay không. Vừa bước tới nhà kho, ông T lại một lần nữa nghe tên trộm mê sảng những câu lặp lại như cũ “Tao sẽ giết mày”, “Tao sẽ ăn thịt mày”, … Lúc này, đoán chắc có điều không ổn. Ông T liền quay người đi thẳng lên phòng làm việc.

Trong ví của ông T vẫn còn tấm danh thiếp của Văn phòng Thám tử Sài Gòn T&T mà lúc chiều người bạn của ông đã đưa. Chính người bạn này sau khi nghe ông T tâm sự về tên trộm đang bị nhốt ở nhà và những biểu hiện lạ thường của hắn, người bạn của ông đã khuyên ông nên thuê thám tử điều tra thử. Bởi vì ông T hiện đang giam giữ người bất hợp pháp, nếu bắt cảnh sát, e rằng không giải quyết được vấn đề mà còn khiến bản thân ông bị liên lụy trách nhiệm.

Đã gần 11h đêm nhưng ông T đang lo lắng tột độ, không ngần ngại gì nữa, ông T bấm số và gọi. Sau 2 hồi chuông, đầu giây bên kia liền có tín hiệu kết nối. Một giọng nam vang lên: “Xin chào, Văn phòng thám tử tư Sài Gòn T&T xin nghe”. Ông T thở phào nhẹ nhõm.

Sau khi tóm tắt qua tình hình, thám tử khuyên ông T hãy bình tĩnh. Thám tử yêu cầu ông T quay xuống nhà kho, chụp cho các thám tử một tấm ảnh chân dung của tên trộm. Đồng thời, theo sự hướng dẫn của các thám tử, ông T cần phải làm thêm một việc nữa để các thám tử tư có thể phán đoán tình hình một cách chính xác nhất.

Theo lời thám tử, ông T quay trở lại nhà kho nơi tên trộm đang bị nhốt. Lần này, ông T cố tình đi thật mạnh để tên trộm biết được có người đang đến. Sau khi mở chốt khóa, ông T đẩy cửa bước vào, trên tay cầm một ít thức ăn. Ông T nói dối rằng, do hôm nay đi làm về muộn nên không chuẩn bị đồ ăn tối cho hắn ta được nên bây giờ mới mang xuống. Đĩa thức ăn được đậy kín lại nên mới nhìn thì không biết là món gì. Tên trộm lúc này chắc đã rất đói nên ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào đĩa thức ăn trên tay của ông chủ nhà.

Chưa vôi đưa thức ăn cho tên trộm, ông T nhìn về phía tên trộm, vờ như vừa nhớ ra chuyện gì cần hỏi. Ông ta nói: “Sáng nay tôi đi làm, có người ở cơ quan hỏi tôi về vụ giết người, phi tang xác 5 năm trước. Cảnh sát đã bắt đầu phác họa sơ bộ chân dung của tội phạm. Nghe phía cảnh sát nói, kẻ giết người hiện đang lẩn trốn tại thành phố chúng ta. Cậu nói xem, vụ án mạng rúng động như vậy, tại sao tôi lại chưa từng nghe nói đến. Cậu có biết gì về vụ án này không? Có thể kể cho tôi biết được không?”. Tên trộm nghe đến đây thì mặt biến sắc, xua tay liên tục ra vẻ hắn chẳng biết gì hết.

Ông T lúc này đồng thời mở chiếc vung đang đậy đĩa thức ăn lại, đưa tới trước mặt tên trộm. Bên trong không phải thức ăn mà là một miếng thịt sống. Tên trộm đang lúc kinh hãi, lại nhìn thấy miếng thịt tươi sống, đỏ au thì vô cùng hoảng loạn. Hắn liên tục nói: “Không phải tôi”, “Tôi không giết người”.

Đúng theo kịch bản mà các thám tử tư dặn dò, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ông T bỏ mặc tên trộm đang sợ hãi tột cùng, bỏ thẳng lên nhà. Ông T tiếp tục gọi điện đến Văn phòng dịch vụ thám tử tư Sài Gòn T&T để báo tin. Thám tử sau khi nhận được thông tin cung cấp của ông T liền trấn an ông nên đi ngủ. Sáng ngày mai sẽ hẹn lịch gặp và trao đổi chi tiết. Ông T đồng ý!

Còn nữa!

Chia sẻ