Kì án: Mẻ lưới cuối cùng…(Phần 5)

 “Không” Huy hướng phía bên ngoài cửa kính xe nhìn một vòng, “Bọn chúng chắc chắn trốn ở chỗ này”.

“Chẳng lẽ bọn chúng cũng phát hiện cái rèm đã bị quay trong băng thu hình…” Danh cắn móng tay “Cho nên đổi rèm che?”

Huy gật gật đầu nói có khả năng này, đối phương đã có phòng bị, tìm nơi chúng ẩn náu càng khó, 4 dãy nhà, 20 toà nhà riêng lẻ, 240 hộ gia đình, không thể kiểm tra từng cái, một khi đánh rắn động cỏ, hậu quả tùy theo tình huống có thể là con tin bị giết hại hoặc đoạn video sẽ bị phát tán lên mạng. Nhất thời, hai người trong xe đều trầm mặc, sau khi Huy hút liền hai điếu thuốc, đột nhiên hỏi: “Tôi nhớ lúc điều tra tại trung tâm thương mại, người lao công tên là Quyên kia nói phát hiện xe dọn vệ sinh ở cửa tây tầng một?”

“Đúng vậy. Rồi sao?” Danh rầu rĩ đáp.

“Cửa tây tầng một…đi tiếp mấy chục mét là một con đường lớn, đúng không?”

“Đường TH.” Danh nghiêng đầu nhìn Huy: “Tại sao anh lại hỏi chuyện này?”.

“Gọi Cường và hai anh bạn của cậu tới đây” Huy nhìn chăm chăm bên ngoài cửa kính xe, bờ môi nở một nụ cười tự tin: “Một người mặc thường phục, hai người mặc cảnh phục, và mang thêm một chiếc xe cảnh sát tới”.

“Được?” Danh hơi kinh ngạc “Anh định làm gì sao?”.

“Khà khà” Huy nheo mắt “Chúng ta sẽ diễn một vở hài kịch”.

Nửa giờ sau, trong tiểu khu đột nhiên xuất hiện một thanh niên say khướt, một tay cầm chai bia, tay kia thì cầm một nửa cục gạch.

“Yến ơi! Yến ơi!” Anh ta liên tục nốc bia, hét lớn trong họng “Em ra đây! Anh thật sự yêu em mà…”

Huy dùng ống nhòm thăm dò động tĩnh trong tiểu khu, vui vẻ cười khà khà, Danh cũng không nhịn được cười: “Yến là ai vậy?”

“Là bạn gái của Cường” Huy để ống nhòm xuống “Nếu Yến biết Cường dùng cái tên này để phá án, không xé xác hắn thì mới lạ”.

Người thanh niên kêu gào một hồi lâu, đương nhiên không có người nào xuất hiện, lại có mấy căn nhà có người từ trong cửa sổ thò đầu ra xem náo nhiệt. Người thanh niên dường như đã mất đi lý trí, ném chai bia đi, cầm cục gạch đập liên tiếp vào chiếc xe bên cạnh, vừa đập vừa gọi: “Em có ra hay không ra, có ra không?”. Trong nháy mắt, những chiếc xe đậu dưới toà nhà đều bị anh ta đập mấy nhát, bỗng một tiếng còi báo động vang lên chói tai, người thanh niên ném cục gạch đi, co cẳng chạy mất.

Huy cầm bộ đàm lên: “Các anh em, 3 phút đồng hồ nữa lái xe tiến vào tiểu khu”. Vừa mới đặt bộ đàm xuống, người thanh niên kia liền chui luôn lên xe, chưa kịp ngồi yên, đã vội vã không đợi người khác hỏi, hỏi luôn: “Thế nào, tôi diễn có được không?”.

“Không được, không được” Danh vỗ vỗ bờ vai Cường “Nhóc con, ngươi nhẹ tay một chút, đừng có nện quá mạnh như vậy, sau này chúng ta bồi thường không nổi đâu”.

“Yên tâm đi, tôi đã ghìm bớt lực lại rồi” người thanh niên vội vàng bổ sung một câu, “Tiêu ca giữ bí mật giúp tôi nha, đừng để bạn gái tôi biết, sẽ trở mặt với tôi đó”.

Mọi người trong xe đều cười rộ lên.

Lúc này, trong tiểu khu đã tụ tập chủ nhân của mấy chiếc xe, nhao nhao kiểm tra hư hại của xe mình, thái độ đầy căm phẫn, cũng có người chửi ầm lên. Rất nhanh, một chiếc xe cảnh sát đã tiến vào tiểu khu, hai người mặc cảnh phục bước xuống xe, một người mở sổ ghi chép ở trong tay ra “vừa rồi là ai báo cảnh sát vậy, nghe nói nơi này có người đập xe?”.

Nhóm chủ xe liền xúm lại, mồm năm miệng mười yêu cầu cảnh sát nghiêm khắc xử lý. Hai cảnh sát một người kiểm tra hư hại của từng chiếc xe, một người thẩm tra đối chiếu chủ xe.

“1,2,3…6,7″ Danh kiểm tra một lượt, quay đầu hướng Huy nói “8 chiếc xe bị đập, chỉ xuất hiện 7 người chủ xe, quả thật có một người không dám xuống”.

“Ừ”. Huy cầm bộ đàm lên “Anh em, điều tra thêm về chiếc xe vắng chủ nhân, báo số xe lại đây”.

Suy đoán của Huy là: tên nữ nghi phạm mang Ngọc từ cửa tây tầng một của trung tâm thương mại vội vã rời khỏi hiện trường, như vậy chắc chắn có người lái xe tiếp ứng cô ta, chiếc xe này có lẽ đang đỗ ở trong khu vực này. Huy dàn dựng màn đập xe này, một mặt không đến mức khiến đối phương sinh nghi; mặt khác, bọn bắt cóc tống tiền theo bản năng thường sợ hãi cảnh sát, cho dù là việc điều tra không liên quan gì tới hành vi bắt cóc, cũng sẽ cố gắng tránh né, cho nên, chủ nhân của chiếc xe không xuất hiện kia, có khả năng chính là một kẻ trong bọn bắt cóc tống tiền.

Số xe nhanh chóng được tra rõ ràng, nhưng số xe đó là của một chiếc xe Alto màu xanh lam, mà chiếc xe trong tiểu khu lại là một chiếc Mazda màu xám bạc, Danh có chút thất vọng: “Có lẽ là biển số giả.”

Huy gật gật đầu, lại yêu cầu thẩm tra xem có người nào dùng tên Mỹ đăng ký xe hay không, đối chiếu số chứng minh thư của cô ta, muốn kiểm tra rõ ràng chẳng hề khó, kết quả thẩm tra cho thấy, cuối năm 2006 Mỹ mua một chiếc xe cá nhân, kiểu xe chính là Mazda màu xám bạc. Huy lập tức cử Cường xem đoạn video của camera trên đường TH thời điểm Ngọc bị bắt cóc, tin tức phản hồi lại rất nhanh, lúc ấy, chiếc Mazda màu xám bạc kia đích xác đã xuất hiện trên con đường này, mà hướng nó chạy ra, chính xác là cửa tây toà nhà trung tâm thương mại!

Thông tin này khiến mọi người đều rất hưng phấn. Huy chỉ thị hai người cảnh sát mặc đồng phục rút khỏi tiểu khu, những người khác ở lại trên xe tiếp tục theo dõi. Ước chừng 40 phút đồng hồ sau, một người đàn ông từ toà nhà số 3 dãy nhà thứ 2 đi ra, hắn đứng trên bãi đất trống của tiểu khu, đầu tiên nhìn bốn phía xung quanh một chút, sau đó châm một điếu thuốc chậm rãi hút, trông có vẻ nhàn nhã tự tại, nhưng thực tế là đang cẩn thận, dè dặt quan sát động tĩnh. Hút xong một điếu thuốc, hắn lại nhìn ngó xung quanh một chút, bước nhanh tới một chiếc xe bị đập, chính là chiếc Mazda màu xám bạc kia, nhanh chóng xem xét qua tình trạng hư hại của chiếc xe, lại sờ sờ mui xe đằng trước đang lõm xuống, sau khi chắc chắn xung quanh hoàn toàn yên ắng, mới chui vào khởi động xe.

Danh lập tức nhả phanh tay “Chuẩn bị hành động!”

Huy vội giữ tay anh ta ” Đừng vội, Ngọc rất có khả năng còn đang bị Mỹ khống chế”.

“Không bắt thì sẽ muộn mất” Danh vẻ mặt nôn nóng “ngộ nhỡ để hắn chạy mất thì xử lý thế nào?”.

“Không được!” Huy quả quyết nói “Đừng hành động!”

Quả thật, người đàn ông chỉ chạy xe đến dưới toà nhà số 2, khoá kỹ, sau đó lại từ từ đi bộ trở lại toà nhà số 3 dãy nhà thứ 2.

“Có theo hắn lên lầu không?” Danh dường như đã bắt đầu tin tưởng phán đoán của Huy “có thể sẽ tra ra căn phòng hắn ở”.

“Việc đó sẽ đánh động hắn” Huy lắc đầu “tên này rất ranh ma, có lẽ giờ hắn đang ngồi trên tầng hai nghe ngóng động tĩnh”.

“Vậy phải xử lý thế nào?” Danh nhìn ra ngoài cửa xe “trời sẽ tối rất nhanh”.

Huy suy nghĩ “Đi gặp quản lý tòa nhà xem thử”.

Tại ban quản lý toà nhà không thu hoạch được manh mối gì, trưởng ban quản lý toà nhà, dáng người béo tốt, khi được hỏi về tình hình quản lý các hộ gia đình thuê nhà cũng như chi tiết các phòng cho thuê đều trả lời là không nắm rõ. Nét mặt Huy xem ra vẫn không hề thất vọng, dường như cậu đã dự liệu tất cả. Danh thì rất bực bội liền khiển trách ông ta tắc trách trong quản lý công tác an ninh, trật tự. Huy lại đề xuất một yêu cầu ngoài dự liệu của mọi người, cậu muốn mượn một bộ đồng phục nhân viên thu dọn rác trong tiểu khu.

Danh là người đầu tiên phản ứng, cầm điện thoại lên gọi về nhà nhờ bà Tâm mẹ mình tới đây hỗ trợ điều tra. Sau khi bà Tâm tới, Huy yêu cầu bà đóng giả một nhân viên thu dọn rác, thu hết túi rác trước cửa các căn nhà từ tầng ba trở lên của toà nhà thứ hai xuống, cẩn thận dặn dò mỗi túi rác đều phải đánh dấu số phòng.

Hành động tiến triển hết sức thuận lợi, chưa tới một tiếng đồng hồ sau, bà Tâm đã thở hồng hộc đẩy một xe rác trở lại điểm tập kết.

“Nhiều như vậy sao?” Danh nhìn chiếc xe cơ hồ ngập đầy rác “vất vả cho mẹ quá”.

“Không có gì, vì con Ngọc mẹ phải làm chứ” lau mồ hôi trên mặt “tôi sợ nghi phạm trên lầu lén theo dõi, nên đã hành động rất cẩn thận, rác rưởi ở mấy tầng này tôi đều thu hết”.

“Thứ chúng ta cần đâu?” Huy vội vã hỏi.

“Ở đây” bà Tâm xoay người lấy từ trên xe rác ra một cái thùng giấy, “Tôi đã cẩn thận tách riêng, mỗi túi đều có băng dính đánh dấu số phòng”.

Huy không kịp nghĩ phải cảm ơn bà, lập tức đổ một túi rác ra cẩn thận bới tìm, lúc tìm đến cái túi rác thứ tư, tốc độ của anh chậm lại, sau khi tỉ mỉ xem xét mỗi loại vật phẩm, Huy cẩn thận niêm phong nó, lại mang qua một cái túi khác tiến hành so sánh, cuối cùng gỡ cái nhãn trên túi thứ tư xuống, đưa cho Danh.

“502?” Danh nhìn Huy “Chắc chắn không?”

“Chắc chắn là phòng này.” Huy chỉ chỉ túi rác, “Anh xem, trong túi rác phần lớn là cơm hộp, đồ ăn nhanh, túi giấy và lon bia.”

“Ừ” Danh nhìn cái nhãn dường như tập trung suy nghĩ “Bọn chúng đúng là không còn tâm trí đâu mà nghĩ tới việc nấu ăn”.

“Đúng” Huy lau vết bẩn trên tay “Đem túi rác này về, nếu có thể xét nghiệm ra DNA của Ngọc, có thể khẳng định bọn chúng đang ở trong phòng 502″.

Mọi người lập tức hành động, Cường lưu lại tiếp tục theo dõi động tĩnh, Danh cùng Huy lái xe trở về nhà.

Sau khi báo cáo với trung tâm thám tử, vật phẩm trong túi rác được khẩn trương đem đi xét nghiệm DNA. Hai ngày một đêm không chợp mắt, trong khi chờ đợi kết quả kiểm tra, Huy cảm thấy mệt mỏi tức thì phả vào mặt. Sau khi hút liên tiếp mấy điếu thuốc, mí mắt vẫn cứ nhíu lại, Huy cứ để y nguyên quần áo ngả người xuống chiếc ghế dài trong phòng, vừa mới nhắm mắt đã cảm giác không ngủ được, Huy cuốn cái áo đa năng ở trên người lại, hướng Danh xin một điếu thuốc. Sau khi hút hơn phân nữa điếu, anh cảm thấy tỉnh táo hơn một chút, liền đứng lên cho giãn tay giãn chân, cảm thấy toàn thân đau nhức khủng khiếp.

ki 5

Xét nghiệm cho thấy mẫu AND đúng là của Ngọc

 Danh nhe răng trợn mắt nhìn cậu, bật cười khà khà, “Mẹ kiếp, thật không giống người sống nha”

“Biết làm sao được” Huy tiện tay cầm nửa bình nước khoáng trên bàn lên, uống ừng ực một ngụm lớn “ai bảo tôi chọn ngành này, Cường theo dõi bên kia thế nào?”

“Không có tin tức, phòng 502 vẫn kéo rèm che kín mít, cũng không thấy người đàn ông kia trở ra”.

“Khốn kiếp, vậy bây giờ chỉ có thể đợi kết quả xét nghiệm DNA”.

“Đúng vậy” Danh mệt mỏi xoa xoa huyệt thái dương ” chỉ chờ có kết quả, khẳng định lại một vài chi tiếp là lập tức hành động.

Cùng lúc đó người ở trung tâm thám tử gọi đến, phải nửa đêm mới có kết quả xét nghiệm AND. Nói là vậy nhưng chỉ 2 giờ sau, điện thoại của Huy đổ chuông, anh ta nhét tai nghe vào tai, nhận điện thoại: “Đã xác định chắc chắn” Huy nói đơn giản “Phòng 502″.

Trung tâm thám tử phát hiện trong túi rác một chiếc thìa nhựa có chất nhờn trong khoang miệng, qua xét nghiệm DNA xác thực là của Ngọc. Huy nhanh chóng triển khai phương án vây bắt, thành viên tham gia hành động chia làm hai tổ, một tổ do Cường chỉ huy, phụ trách vây bắt tại nhà ga, một tổ khác do Danh chỉ huy, phụ trách vây bắt và giải cứu con tin tại khu xưởng thép, do yêu cầu của danh, Huy được sắp xếp vào tổ này.

Sau khi chẩn bị chu đáo, Huy lệnh cho tất cả tham gia hành động nghỉ ngơi tại chỗ đợi lệnh…/.

* Tên nhân vật đã được thay đổi để đảm bảo tính bảo mật cho khách hàng.

THÁM TỬ SÀI GÒN T&T

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Advertisement

dịch vụ thám tử