Kì án: Mẻ lưới cuối cùng…(Phần 1)

32

Danh cúp điện thoại, xoay người lại, trên mặt cười rất miễn cưỡng. “Bọn bắt cóc tống tiền lại gọi điện thoại tới “Anh ta ngừng một chút, nâng tiền chuộc lên 1 tỉ đồng”…

Huy trầm ngâm nhìn ra khoảng không ngoài cửa xe hơi, rồi thư thả châm từng điếu thuốc hút. Ngồi trên xe, cảm nhận gió mùa hè thổi vù vù qua khe cửa, Huy cảm giác đầu óc trống không, rất thư thái…

Khoảng thời gian nhàn nhã như vậy thật ngắn ngủi, chỉ hơn một giờ sau, xe dừng lại đúng điểm hẹn. Đứng đón phía trước là một người tuổi còn trẻ mắt đang dáo tiết tìm ai đó, Huy đi đến trước mặt anh ta: “Xin chào”

Người thanh niên có chút kinh ngạc nheo mắt nhìn Huy, lại hướng phía sau nhìn nhìn, dường như hi vọng rằng sẽ có một người khác xuất hiện: “Trung tâm thám tử Sài Gòn (T&T) chỉ cử một mình anh đến phá án thôi sao”.

Vâng, chỉ một mình tôi. Tôi tên Huy, còn cậu tên gì?

Vẻ kinh ngạc trên mặt người thanh niên trong nháy mắt liền biến mất sạch sẽ, chìa một bàn tay ra bắt tay Huy.

“Dạ, em là Danh, anh trai của Ngọc”. Huy cảm giác được lực của cái bắt tay, rất nhiệt tình nhưng vẫn đúng mực.

Ngồi trong xe Santana của Danh, Huy thờ ơ liếc nhìn cảnh đường phố bên ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng hướng ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt một người nào đó chợt lướt qua. Cuộc sống của những con người kia với anh không hề có quan hệ, điều này làm cho Huy cảm thấy an toàn, cũng khiến Huy có đầy đủ không gian để suy đoán mọi thứ về đối phương.

Quang cảnh dần sáng hơn, Huy cảm thấy Danh lén nhìn mình qua kính chiếu hậu. Huy mỉm cười, anh hiểu rất rõ rằng Danh từ lúc gặp mặt vẫn hoài nghi thân phận thám tử “số 1” của mình. Có điều không sao, dù sao đây cũng không phải là lần đầu tiên Huy bị khách hàng hoài nghi về nặng lực phá án. Đặc biệt đây lại là một vụ án tương đối khó.

KI 1(1)

Trong lúc Huy đang mải mê suy nghĩ thì xe dừng lại trước cửa một ngôi nhà khá khang trang, tuy nhiên khi vào bên trong không khí u ám bao trùm. Danh nhìn người đàn ông: “anh Huy thám tử Sài Gòn T&T đã đến rồi đây, bố trình bày đi”.

Ông Tâm đôi mắt buồn bã nói: “Bốn ngày trước, con gái tôi tên Ngọc, 26 tuổi, mất tích một cách kỳ lạ. Theo như lời Tuấn bạn trai của Ngọc kể lại, ngày hôm đó hai đứa đến một nhà hàng ăn cơm chiều, sau khi tính tiền, Ngọc nói muốn vào nhà vệ sinh. Chờ hơn hai mươi phút đồng hồ sau, Ngọc vẫn không trở ra. Tuấn cảm thấy kỳ quặc, liền kêu một nữ phục vụ đi vào nhà vệ sinh kiểm tra xem, kết quả phát hiện trong nhà vệ sinh không một bóng người. Tuấn liền gọi điện thoại di động cho Ngọc, lại phát hiện điện thoại di động bị vứt trong sọt rác ở nhà vệ sinh. Tuấn lập tức gọi điện báo cho tôi. Thằng Danh con trai tôi nhanh chóng đến kiểm tra hiện trường, bước đầu suy đoán Ngọc bị người khác dùng vũ lực bắt cóc. Ngày hôm sau trước cửa nhà chúng tôi phát hiện một cuộn băng ghi hình chứng minh những suy đoán của chúng tôi là đúng. Nhưng mà kỳ quái là, trong băng ghi hình bọn bắt cóc cũng không yêu cầu tiền chuộc, mà mãi tới buổi tối ba ngày sau mới qua điện thoại di động gọi cho tôi, đòi đưa 500 triệu tiền chuộc.

Sau khi tập hợp tất cả các manh mối, phát hiện có hai điểm nghi vấn lớn nhất trong vụ án: thứ nhất bọn bắt cóc tống tiền làm thế nào để buộc Ngọc rời khỏi quán ăn, thứ hai là cuộn băng ghi hình. Đặc biệt là sau này, gia đình chúng tôi xem đi xem lại cuộn băng ghi hình, vẫn không có biện pháp nào tìm ra manh mối có giá trị từ trong đó. Vụ án bị rơi vào bế tắc…

Huy nghe báo cáo xong về tình tiết vụ án, hồi lâu vẫn không lên tiếng, nhìn chăm chăm góc phòng một lúc, rồi sau đó, mới hỏi: “Ngọc làm nghề gì ?”

Cả nhà ngơ ngác nhìn nhau, cuối cùng Danh lên tiếng: “Em gái tôi là ngôi sao điện ảnh và truyền hình, cũng đã diễn nhiều vở kịch anh không có xem phim truyền hình sao?”. Huy cười bổ sung một câu.

Người gọi điện thoại đòi tiền chuộc, là nam hay nữ, giọng nói có cái gì đặc biệt không?

Danh vừa định trả lời, điện thoại di động trong túi áo liền vang lên. Sau khi nhận được điện thoại, chỉ nói mấy câu, sắc mặt anh ta liền biến đổi. Trong phòng lập tức yên tĩnh lại, tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm Danh cùng điện thoại trên tay anh ta. Mấy phút đồng hồ sau, Danh cúp điện thoại, xoay người lại, trên mặt cười rất miễn cưỡng.

“Bọn bắt cóc tống tiền lại gọi điện thoại tới “. Anh ta ngừng một chút, ” nâng tiền chuộc lên 1 tỉ đồng”.

Không khí nhất thời trở nên nghiêm trọng. Một tỉ, không phải con số nhỏ. Hơn nữa dựa theo tốc độ nâng tiền chuộc thế này, Huy cùng gia đình nạn nhân đều phải chịu áp lực càng ngày càng lớn. Mọi người đều trầm mặc không nói gì, không khí dường như cũng bị đông cứng lại.

Chốc lát sau, Huy đột nhiên cười nói: “ Tôi có chút đề nghị.”

Theo yêu cầu của Huy, Danh mở cuộn băng ghi hình. Trong một gian phòng kín của căn nhà, Danh kết nối các thiết bị, rồi đem điều khiển từ xa nhét vào trong tay Huy, xoay người đến cạnh cửa nói: “Anh xem đi, tôi đứng ngoài cửa, cam đoan không có ai quấy rầy anh. Xem xong rồi kêu tôi.”

Huy có chút khó hiểu, chỉ là băng ghi hình bọn bắt cóc gửi tới thôi, sao mà phải tỏ vẻ thần bí như vậy?

Danh nhìn thấy nghi vấn của Huy, cười cười. ” Chúng tôi đã đều xem qua, cũng không phân tích ra được điểm gì đặc biệt. Hơn nữa, Danh chỉ chỉ máy quay phim, “Càng ít người xem càng tốt — cảnh trong băng như phim cấp 3 vậy.”

Danh nói không sai. Băng quay tổng cộng 8 phút 47 giây, khoảng trên 4 phút là quay phần ngực và hạ thể của nạn nhân. Lúc đầu xem, Huy cũng có chút đỏ mặt tía tai. Anh định thần lại, rút ra một điếu thuốc chậm rãi hút. Dần dần, anh hoàn toàn đắm chìm trong suy nghĩ cùng phán đoán, điều khiển từ xa trong tay anh không ngừng tua tới tua lui. Cuối cùng khi anh ngừng ở một đoạn trên băng ghi hình, liền nghe hành lang ngoài cửa truyền tới một mớ âm thanh ồn ào.

Huy vừa định đứng dậy, ầm một tiếng cửa liền bị đá văng ra. Một người đàn ông mặt đỏ bừng bừng xông vào, phía sau là vẻ mặt khẩn trương của Danh: “ Bình tĩnh, Tuấn đừng có gây rối…”

Người đàn ông đẩy tay Danh: “Tôi cấm không cho ai xem đoạn phim này rồi cơ mà, Ngọc là vợ sắp cưới của tôi, tôi cấm, rõ chưa”. Nói  xong Tuấn ngồi bệt xuống sàn nhà, bất lực khóc tức tưởi.

Huy ngửi thấy một mùi rượu nồng nặc. Anh hơi nhíu mày, chuyển ánh mắt về phía Danh.

Danh nhìn Huy miễn cưỡng cố nặn ra vẻ tươi cười: “Tuấn, chồng sắp cưới của em Ngọc.” Nói xong, Danh dùng sức cố gắng đưa Tuấn ra ngoài phòng khách.

“Tuấn đi ra ngoài trước, anh này là thám tử không phải công an đâu, anh đã nói với em rồi mà. Chắc chắn sẽ không báo công an vì mình còn phải bảo vệ danh dự Ngọc không cho đoạn phim này bị phát tán lên mạng, em ấy còn cả tương lai phía trước, thám tử Huy đang giúp gia đình mình phá án, chúng ta cần em hợp tác, nếu em cứ gây rối thế này sẽ làm chậm trễ thời gian giải cứu Ngọc…”

Sau khi nghe Danh phân tích Tuấn bình tĩnh lại, anh ta lặng lẽ mở cửa phòng và cuối mặt bỏ đi không một lời đáp.

Danh nhìn Huy không biết làm sao cười khổ một tiếng, hướng máy quay phim cố trề môi, nhỏ giọng hỏi: “Thế nào, có phát hiện gì không?”

Huy gật gật đầu: ” Tôi nghĩ phải đến xem qua hiện trường vụ án một lần.”

Tòa nhà này là một trung tâm thương mại lớn vừa mới khai trương trong thành phố, tầng một đến tầng sáu là cửa hàng, tầng bảy là rạp chiếu phim cùng KTV (karaoke), tầng tám là nhà ăn. Tối hôm xảy ra vụ án, Tuấn đưa Ngọc đến nhà ăn mang phong cách Pattaya Thái Lan vừa mới ăn cơm, sau khi tính tiền, Ngọc vào nhà vệ sinh rồi mất tích.

Huy ở trong phòng ăn dạo qua một vòng, liền đề nghị đi vào nhà vệ sinh nhìn xem. Danh lại đưa anh ra nhà vệ sinh, vừa đi vừa giải thích nói nhà ăn vẫn chưa xây nhà vệ sinh riêng, muốn đi vệ sinh khách hàng chỉ có thể dùng nhà vệ sinh công cộng của toà nhà. Mải nói chuyện, bước bảy tám bước đã đi được hơn chục mét, đến thẳng một chỗ vắng vẻ sâu trong toà nhà. Mắt thấy ánh sáng bên cạnh càng ngày càng mờ, khách hàng cũng càng ngày càng ít, Huy nhịn không được nói thầm: “Thật là một nhà thiết kế không có óc, đặt nhà vệ sinh ở chỗ này, rất không an toàn cho khách hàng!”

“Anh nói đúng.” Danh chỉ trần nhà, “Vì tiết kiệm phí tổn, nơi này cũng không trang bị camera theo dõi. Làm hại chúng tôi không thu hoạch được gì ở hiện                                   trường.”

Hiện trường nơi nhà vệ sinh đã bị đóng cửa, sau khi viên quản lý tầng trệt mở cửa ra, có thể nhìn bao quát nhà vệ sinh không quá 15 mét vuông. Bốn vách ngăn, hai bồn rửa tay, không có cửa sổ. So với trung tâm thương mại sang trọng bên ngoài, thì nơi này thật âm u chật chội.

Theo kết quả kiểm tra hiện trường cho thấy, nơi này không có dấu vết vật lộn, Ngọc hẳn là bị khống chế nhanh chóng sau đó mang đi. Điều này cũng là điểm mà cả gia đình tôi không thể giải thích được. Thứ nhất, Ngọc thân cao 1,65 mét, thể trọng 45 kg, có thể trong thời gian ngắn chế ngự em ấy, chẳng hề bị ai phát hiện, kẻ phạm tội hẳn là nam giới. Nhưng mà nam giới ra vào nhà vệ sinh nữ là tương đối gây chú ý. Lúc vụ án xảy ra nhà vệ sinh nam bên cạnh có người ra vào liên tục, nghi phạm làm thế nào để qua lại tự nhiên? Thứ hai, tuy rằng nơi xảy ra vụ án không có camera, nhưng muốn bắt cóc một cô gái ra khỏi toà nhà, cũng hoàn toàn không thể tránh được tất cả camera theo dõi. Nghi phạm làm thế nào rời khỏi hiện trường cũng là một câu đố.

Huy vừa xem xét hiện trường vừa nghe Danh giới thiệu, từ đầu tới cuối đều im lặng không nói gì. Thật lâu sau, anh xoay người hướng Danh nói: “Xem xét qua máy thu hình thế nào?”

“Xem xét qua, không có gì khả nghi.” Danh gãi gãi đầu, “Nghi phạm mang Ngọc ra ngoài, rất có khả mang theo một thứ như một túi du lịch cỡ lớn chẳng hạn, tuy nhiên không phát hiện mục tiêu nào như vậy cả.”

Huy mỉm cười: “Cùng nhau xem lại một lần nữa đi”.

Trong phòng theo dõi, Huy yêu cầu bảo vệ điều chỉnh máy thu hình 1 giờ đồng hồ sau khi vụ án xảy ra trong tầng 8, mình thì ở một bên yên tĩnh xem. Xem chưa đến 5 phút, anh liền rời ghế đứng lên, chỉ màn hình bảo dừng.

Danh cũng đến gần xem qua, lại không nhìn ra được gì. Trên toàn bộ màn hình có một vài người đàn ông đứng im, nhưng phần lớn hai tay trống trơn, nhiều lắm thì xách mấy túi nylon nhỏ.

“Ở đây,” Huy chỉ chỉ một góc màn hình: “ Người phụ nữ này.”

Đó là một nữ công nhân dọn vệ sinh, mặc quần áo lao động do trung tâm thương mại phát, đang đẩy một chiếc xe dùng để dọn dẹp vệ sinh hướng về phía một hành lang đi tới.

“Hành lang này thông với nơi nào?” Huy hỏi trực ban quản lý. Người đó suy nghĩ một lát rồi đáp: “Phía tây của lầu tám. Có một cửa hàng ăn kiểu Hương Cảng, cửa hàng bánh kem, còn có một thang máy chuyên vận chuyển hàng hoá.”

“Tốt.” Huy lập tức nói, “Thu hình của thang máy chuyên vận chuyển hàng hoá ra vào đâu, nhanh!”

Quả nhiên, 1phút 33 giây sau, nữ lao công vừa rồi lại xuất hiện ở lối ra thang máy chuyên vận chuyển hàng hoá ở tầng một, men theo bên tường chậm rãi đẩy xe đi, cuối cùng biến mất trên màn hình.

Xem tư thế cố hết sức của cô ta, chiếc xe dùng để dọn dẹp lau chùi tựa hồ đang chở một thứ gì đó rất nặng.

Danh do dự nhìn Huy: “Ý của anh là?”. “Đúng” Huy nhìn màn hình dường như đang suy nghĩ vấn đề gì đó, “Ngọc có lẽ ở trong cái xe đẩy đó.”

Danh lập tức bổ nhào vào phía trước màn hình, ra lệnh cho viên bảo vệ phóng đại hình ảnh lên. Sau khi xem qua, mọi người có mặt ở đây lại hơi thất vọng, nữ lao công trên mặt có mang khẩu trang, hoàn toàn không nhìn rõ hình dạng. Danh không từ bỏ, ra sức nhìn chăm chăm màn hình một hồi lâu, sau đó chuyển ánh mắt nhìn quản lý trực ban.

“Số 17″. Trên mặt anh ta bình tĩnh hơn bao giờ hết, ngữ khí lại có vẻ kích động không kềm nén được, “Điều tra xem cùng ngày ai đã nhận xe đẩy dọn dẹp vệ sinh số 17″.

Quản lý trực ban luống cuống tay chân tra sổ ghi chép, rất nhanh liền ngẩn lên nói: “ Quyên. Đúng vậy, hôm nay cô ta vẫn đi làm.”

Huy cùng Danh ngơ ngác nhìn nhau, nhất thời lại không nói gì. Sau cùng Huy phất phất tay: “Kêu cô ta tới, sau đó các anh đi ra ngoài trước.”

Hai người một lần nữa trở lại bên cạnh bàn ngồi xuống, Danh đưa cho Huy một điếu thuốc, chính mình cũng rút ra một điếu châm lửa, ra sức hút một hơi sau đó nói: “Mẹ nó, còn dám tới đi làm, chắc chắn không phải cô ta.”

THÁM TỬ TƯ SÀI GÒN T&T

* Tên nhân vật đã được thay đổi để đảm bảo tính bảo mật cho khách hàng.