Kì án: Mẻ lưới cuối cùng…. (Phần 7)

37

Trái ngược với bộ phận vây bắt đang khẩn trương cao độ, trong khu xưởng thép vô cùng yên ả, phòng 502 trước sau vẫn che rèm kín mít, từ bên ngoài căn bản không có cách nào thăm dò được động tĩnh bên trong…

Danh đã hút hết sạch cả bao thuốc, ngoài mặt xem ra vẫn bình tĩnh như lúc đầu, nhưng qua hành động không ngừng xem đồng hồ và nhìn quanh ra ngoài của anh ta, xem ra anh cũng rất nôn nóng.

“Hay là” anh ta lại bóc một bao thuốc mới “Chúng ta vây bắt bên này trước?”

“Không” Huy nhẹ nhàng lắc lắc đầu, “Mỹ và người đàn ông kia có khả năng rất lớn vẫn duy trì liên lạc, nếu như bên chúng ta động thủ trước, Cường bên kia lập tức bị động ngay”.

Danh chửi đổng một câu, trong lòng buồn bực hút thuốc.

“Hãy kiên nhẫn” Huy nhìn đồng hồ trên tay, “Nhanh có kết quả thôi”.

Hai mươi phút đồng hồ sau, bộ đàm lại một lần nữa truyền tới tin tức thông báo: Chiếc xe của bọn bắt cóc tống tiền đã đi qua điểm mai phục thứ hai, vẫn như cũ không yêu cầu ném vali tiền.

Ánh mắt mọi người một lần nữa tập trung lên người Huy. Anh không lên tiếng, trầm mặc hút hết điếu thuốc trên tay, sau đó, đẩy đẩy gọng kính, bình tĩnh nói: “Đi thôi”.

Mười lăm phút đồng hồ sau đoàn tàu sắp đi qua điểm mai phục thứ ba, đến lúc này bất kể bọn bắt cóc tống tiền có yêu cầu ném vali tiền hay không, hành động vây bắt nhất định phải tiến hành.

ki 7

Dưới sự chỉ đạo của Huy, đoàn thám tử tung mẻ lưới cuối cùng để bắt trọn ổ bọn bắt cóc, giải cứu được Ngọc.

Huy, Danh cùng 3 thám tử khác men theo góc tường cẩn thận, dè dặt tiến vào tầng ba toà nhà số 2, lại rón ra rón rén đi lên khoảng giữa tầng 4 và tầng 5, không một tiếng động, lên đạn, búa phá cửa cùng thiết bị làm nhiễu tín hiệu liên lạc đã chuẩn bị sẵn sàng, 5 đôi mắt đều tập trung nhìn chăm chăm phía trên không xa, nơi một cánh cửa gỗ đang khép kín, chỉ chờ đợi một mệnh lệnh lệnh cuối cùng. Đột nhiên, Danh giữ chặt ống nghe điện thoại, cau mày, lập tức nét mặt liền trở nên kiên định hơn: “Bọn bắt cóc tống tiền cho xe ngừng lại cạnh quốc lộ 107, điểm dừng xe cách đường sắt không quá 150 mét”. Anh ta ghé vào tai Huy thấp giọng nói.

“Người của chúng ta đâu?” Huy vội vã hỏi.

“Thám tử Cường vì đề phòng bọn bắt cóc tống tiền nghi ngờ, đã chạy qua rồi, có điều anh yên tâm, có người của chúng ta mai phục gần đó”. Danh xem đồng hồ đeo tay “Ước chừng khoảng 3 phút sau đoàn tàu sẽ đi qua chỗ đó”.

Tin tức này khiến mọi người lập tức phấn khởi tinh thần, mỗi người đều giống như cây cung đã kéo dây, sẵn sàng chờ phát động. Danh chăm chú lắng nghe động tĩnh trong điện thoại, đột nhiên, mắt anh ta mở to. Huy để ý đến sự biến đổi trên nét mặt của anh ta, không nói gì, chỉ chiếu một ánh mắt dò hỏi. Sắc mặt Danh rất kỳ quái, tựa hồ khó có thể tin vào việc đã dự liệu từ trước. Bỗng nhiên, anh ta đấm một đấm lên vai Huy.

“Thật là… thám tử anh đoán trúng phóc!” Danh tuy thấp giọng, nhưng không che dấu không được sự hưng phấn “Bọn bắt cóc tống tiền yêu cầu đem vali tiền ném qua cửa kính!”.

Mấy người nhất thời đều hơi rung động, thậm chí một thám tử trẻ còn xoa tay hỏi: “Thế nào, bây giờ động thủ sao?”

Danh vội vàng dùng tay ra hiệu mọi ngừơi im lặng, nheo mắt nghe tình tình được thông báo qua bộ đàm, vừa nghe vừa nhỏ giọng truyền đạt: “Ném xuống rồi…Bọn bắt cóc tống tiền đã lấy được tiền… Đang lái xe đi…Người của chúng ta đã đi lên…Khốn kiếp!”

Lời còn chưa dứt, Danh liền cầm điện thoại cất bước xông tới!

“Hành động!” trong nháy mắt, Danh đứng ở trước cửa “Hắn vẫn liên lạc với Mỹ!”

Gần như đồng thời, một người mở thiết bị làm nhiễu sóng, một thám tử khác xách búa phá cửa hướng chiếc khoá dùng lực đập xuống. Một lực tác động cực lớn đánh vào làm cho cửa gỗ trong nháy mắt đã bung ra, một tiếng thét chói tai vang lên, mọi người đã vọt vào phòng 502!”

Tiếng thét chói tai phát ra từ miệng một người phụ nữ, cửa bị phá cô ta đang đứng sau cửa, kết quả là bị đụng ngã lăn trên đất. Người phụ nữ này tựa hồ cũng không cảm thấy kinh ngạc với tình huống 5 người đột nhiên xâm nhập, dùng cả tay chân vùng dậy, hướng một căn phòng phía bắc lao tới, cho dù dưới ánh sáng mờ mịt, mọi người đều nhìn rõ trong tay cô ta hào quang chợt loé lên.

Đó là một con dao phay.

Huy nhảy vọt một bước tới, níu chặt cổ áo cô ta, tay phải nhanh nhẹn đoạt được con dao, xoay tay trái, ấn người phụ nữ ngã xuống đất

“Đi vào trong đó xem!”.

Hai thám tử theo lệnh vọt vào căn phòng phía bắc, lập tức liền hô lớn: “Con tin ở đây!”

Huy vội vàng xông vào, đó là nhà vệ sinh, hai thám tử nâng Ngọc từ trong bồn tắm lên, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, Ngọc liều mạng giãy dụa, đôi mắt trợn lên, bị băng dán dán kính miệng, trong miệng truyền ra thanh âm “Ô ô”

“Cô đừng khẩn trương, đừng khẩn trương” Huy chìa tay ra an ủi cô ta “Chúng tôi tới để cứu cô”.

“Cứu” tiếng này khiến Ngọc hoàn toàn trầm tĩnh lại, cô ngừng giãy dụa, đầu nghiêng qua, lập tức ngất đi.

Huy cầm bộ đàm lên nói: “Hiện trường đã được khống chế”.

Đi ra khỏi nhà vệ sinh, người phụ nữ nằm bò ở dưới mặt đất mặt áp xuống sàn, đôi tay đã bị còng lại. Danh đứng ở bên cạnh cô ta gọi điện thoại, thấy Huy đi ra, tươi cười sảng khoái nói: “Bên kia cũng xong việc, nhân chứng, vật chứng đều đủ cả”.

Huy gật gật đầu, lại hướng người phụ nữ trên đất bĩu môi: “Chính là cô ta sao?”

“Không sai” Danh gấp điện thoại, “Chính là cô Mỹ”.

Đại công cáo thành, Huy đột nhiên cảm thấy mỏi mệt nói không ra lời, anh tiện tay kéo một cái ghế ngồi xuống, lẳng lặng nhìn nhân viên khám nghiệm hiện trường và bác sĩ tiến vào phòng.

Việc lấy chứng cứ tiến hành đâu vào đấy, các loại vật chứng theo thứ tự được đánh số, cất vào trong túi vật chứng. Hiện trường tổng cộng tìm thấy hai máy tính, nhân viên kỹ thuật kiểm tra máy tính cẩn thận, phòng ngừa đoạn thu hình bị phát tán ra ngoài. Ngọc sau khi được chích thuốc trợ tim, đã chậm rãi tỉnh dậy, Danh lớn tiếng chỉ huy, với dáng vẻ rất đắc chí.

Mỹ hoàn toàn xụi lơ trên mặt đất, điên dại khóc rống lên. Người đàn ông bị bắt ở cạnh quốc lộ 107 tên là Vĩ, 33 tuổi, là người yêu của Mỹ, bị Mỹ dụ dỗ sau đó tham gia bắt cóc Ngọc. Bởi vì chứng cứ vô cùng rõ ràng, cho dù không có khẩu cung của hai người, khởi tố bọn họ cũng không có gì là khó. Huy tự biết công việc lúc này đã không cần tới sự tham gia của mình nữa, liền một mình đi về khách sạn dọn dẹp đồ đạc để quay lại TP.HCM vì trung tâm đang cần anh cho một phi vụ mới./.

* Tên nhân vật đã được thay đổi để đảm bảo tính bảo mật cho khách hàng.