Kì án: Mẻ lưới cuối cùng…. (Phần 6)

48

5301 là đoàn tàu khởi hành từ trong thành phố HCM đến thành phố Huế, dọc đường đỗ ở nhiều nhà ga nhỏ, đây là chuyến tàu chậm. Huy nhìn những nhà ga dày đặc trong bản đồ, miệng lẩm bẩm: “Xe lửa…xe lửa….”

Ngày hôm sau, trời quang đãng, nhìn xa nghìn dặm không một gợn mây.

Thời tiết như vậy dường như không phù hợp với việc phạm tội, hoa vẫn nở, chim chóc vẫn tưng bừng hót ca. Tại khu xưởng thép mọi người qua lại không một ai biết được mọi động tĩnh của mình đã bị một đôi mắt cảnh giác theo dõi từ lâu. Trên nóc nhà toà nhà số 2, một cái ống nhòm lớn được giấu phía sau máy nước nóng năng lượng mặt trời, ống kính nhắm thẳng vào toà nhà số 3.

Huy ngồi trên sàn nhựa đường nóng bỏng phơi nắng, mồ hôi đầm đìa. Danh ngồi bên cạnh anh, mắt dán vào ống nhòm, áo sơ mi trên người cũng đã bị mồ hôi làm cho ướt đẫm.

Lúc này, bộ đàm trong tay truyền tới giọng của Cường: “Thế nào rồi ? Có động tĩnh gì không?”

“Không có” Danh cũng không quay đầu lại nó “Mẹ nó, vẫn nguyên như cũ”.

“Bên cậu như thế nào rồi?” Huy vừa lau mồ hôi vừa hỏi.

“Đã chuẩn chu đáo cả rồi” Giọng nói của Cường lộ vẻ khẩn trương “Chờ tin tức ở bên anh”.

Tâm trạng của Cường hoàn toàn có thể lý giải, ở nhà ga có nhiều người, tình hình khá phức tạp, hành động rất khó khăn, hơi bất cẩn một chút là sẽ “kiếm củi ba năm thiêu một giờ” ngay. Cho nên Huy quyết định lúc giao tiền chuộc sẽ đồng thời khống chế nghi phạm và cứu con tin, để tránh nghi phạm chó cùng rứt giậu, làm hại con tin.

ki 6

Bất ngờ bọn bắt cóc gọi điện không giao dịch tiền ở nhà ga mà sẽ giao dịch ngay trên xe lửa.

Đột nhiên, Danh đứng khom người dậy hô “Ra rồi, ra rồi!”

Huy run người một cái, thò nửa cái đầu ra quay lại nhìn xuống dưới tầng. Quả thật, nam nghi phạm đang đi ra cửa, nhìn xung quanh bốn phía một vòng sau đó, xoay người đi xuống dưới. Đó chính là nơi đỗ chiếc xe Mazda màu xám bạc.

Danh cầm bộ đàm lên, thông báo đặc điểm nhận dạng của kẻ tình nghi. Nửa phút đồng hồ sau, chiếc xe Mazda màu xám bạc chạy ra khỏi tiểu khu, đi khuất. Ở phía sau nó không xa lắm, một chiếc Santana hết sức bình thường che rèm lặng lẽ đi theo. Một chiếc lưới lớn không thanh không sắc đang từ từ bủa ra.

Danh bảo ông bà Tâm ở lại trên nóc toà nhà tiếp tục theo dõi, sau đó cùng Phương Mộc xuống lầu, đi thẳng đến chiếc xe đang đợi ở góc lầu. Theo như kế hoạch, nhiệm vụ của tổ này là ngồi chờ tiến triển hành động của tổ kia, nếu như thời cơ chín muồi, hai bên đồng thời hành động.

Sau khi Huy lên xe, trước hết hỏi thăm tình hình chuẩn bị thế nào, sau khi nhận được câu trả lời thuyết phục, anh ta đóng cửa xe lại, lệnh cho tất cả mọi người chuẩn bị sẵn sàng, tuỳ tình huống hành động theo mệnh lệnh.

Chờ đợi là một việc cực kỳ khó khăn. Mặc dù mọi người đều im lặng không nói, nhưng có điều chắc chắn là trong lòng mỗi một người đều không thể bình tĩnh được. Danh liên tục hút từng điếu từng điếu thuốc, cách mấy phút lại nhìn đồng hồ trên tay. Vụ án đã đến thời khắc then chốt nhất, thần kinh của mọi người đều kéo căng đến hết cỡ, chỉ có thể hi vọng mọi chuyện đều thuận lợi, kế hoạch toàn thắng mà thôi.

Nhưng, chuyện ngoài ý muốn vẫn không hẹn mà tới.

Đúng vào lúc Danh đang cau mày, giơ cổ tay lên nhìn đồng hồ lần nữa, bỗng nhiên trong bộ đàm truyền tới giọng nói nôn nóng của Cường: “Chúng tôi đang theo dõi tên nghi phạm, nhưng mà hắn đi tuyến đường không phải đến nhà ga, mà là ra hướng quốc lộ 1 A…”

“Ra quốc lộ?” Danh lắp bắp kinh hãi, quay đầu nhìn Huy.

Huy hơi nhíu mày, hỏi:” Hiện tại hắn đang ở vị trí nào?”

“Chúng tôi đang ở trên đường quốc lộ phía tây …chờ chút, có tình huống quan trọng phát sinh!”

Thanh âm từ Cường trở nên xa xôi, dường như đang nói chuyện điện thoại với một người nào đó. Chốc lát, anh ta lại trả lời bộ đàm “Tuấn vừa mới nhận một cuộc điện thoại, bọn bắt cóc tống tiền yêu cầu người giao tiền đi lên xe lửa số 5301 khởi hành lúc 10 giờ 5 phút!”

Huy nhìn đồng hồ trên tay, hiện tại là 9 giờ 55 phút, 10 phút nữa xe lửa sẽ khởi hành.

“Xử lý thế nào?” Cường cũng không có chủ ý chắc chắn “Tiếp tục theo dõi sao?”

“Tiếp tục!” Huy nói chắc như đinh đóng cột, “Duy trì khoảng cách thích hợp.”

Nói xong, anh quay đầu nói với Danh đang ngồi trước máy tính “Điều tra giúp tôi tuyến đường của đoàn tàu số 5301!”

5301 là đoàn tàu khởi hành từ trong thành phố HCM đến thành phố Huế, dọc đường đỗ ở nhiều ga nhỏ, đây là chuyến tàu chậm. Huy nhìn những nhà ga dày đặc trong bản đồ, miệng lẩm bẩm: “Xe lửa…xe lửa….”

Bỗng nhiên, cậu hỏi Danh: “Đây là một xe lửa kiểu cũ phải không?”

“Đúng”

“Trên tàu không có điều hoà không khí?”

“Không” Danh có chút mơ hồ, “Sao vậy?”.

Huy cười, cầm bộ đàm lên nói với Cường: “Cậu nói với anh Tuấn sau khi lên tàu, tất cả cứ làm theo lời của bọn bắt cóc tống tiền.”

“Có cần cử vài anh em thám tử điều tra các toa hành khách không?”.

“Không cần” Huy nói chắc nịch ” Người nhận tiền chuộc, không có ở trên tàu!”

Đặt bộ đàm xuống, Huy lập tức phát hiện Danh đang nghi ngờ nhìn mình.

“Ý của cậu là…”

“Nghi phạm chắc chắn biết chúng ta đã chuẩn bị vây bắt, cho nên hắn cũng khẳng định có người hậu thuẫn ở bên cạnh Tuấn. Hắn cố tình làm cho chúng ta nghĩ rằng vụ trao đổi sẽ được thực hiện ở trên tàu”. Huy nghĩ một chút “Nhưng hắn không đoán được chúng ta đã sớm thăm dò ra nơi ẩn náu của hắn. Cho nên, nửa đường hắn sẽ yêu cầu Tuấn kéo cửa kính xe ra, ném tiền chuộc xuống”.

“Mẹ kiếp, sao giống tình tiết trong phim hành động vậy?”

“Đây chính là tình tiết trong phim!” Huy cười cười, “Cậu không nhớ Cường từng nói qua bọn bắt cóc tống tiền chắc xem không ít phim bom tấn của Mỹ sao? Mỹ từng học qua điện ảnh chuyên nghiệp, trong một bộ phim điện ảnh mà Morgan Freeman thủ vai chính, bọn bắt cóc tống tiền cũng yêu cầu giao tiền chuộc trên xe lửa với vụ án này giống nhau như đúc”.

“Vậy phải xử lý thế nào?” Danh hơi gấp gáp “Hiện tại chỉ có một nhóm người đi theo bọn bắt cóc tống tiền, những người còn lại đều đang ở nhà ga”.

“Kêu đội của Cường rời khỏi nhà ga đi, phục kích ở đó đã không còn ý nghĩa nữa rồi”. Huy dừng lại một chút, “Còn nữa, cho tôi một tấm bản đồ”.

Theo như suy nghĩ của Huy, thời cơ bắt bọn bắt cóc tốt nhất chính là thời điểm bọn chúng lấy được tang vật trọng yếu là tiền chuộc. Nhưng nếu như theo quán sát, bọn bắt cóc tống tiền rất có khả năng nghi ngờ, cảnh giác mà bỏ qua không lấy tiền chuộc, lúc đó tính mạng của Ngọc sẽ bị đe dọa. Nếu như không chặt chẽ, lại rất có thể để cho bọn bắt cóc tống tiền trốn thoát. Nếu như có thể xác định cơ bản khu vực mà bọn bắt cóc tống tiền yêu cầu ném vali tiền ra cửa kính, cùng lúc mai phục ở đó, mới là phương án tốt nhất.

Toàn bộ thông tin tuyến đường của đoàn tàu số 5301 nhanh chóng xuất hiện trên màn hình máy tính, Huy chăm chú xem không chớp mắt những con đường và đồng ruộng, não bộ liên tục hoạt động.

Vali chứa 1 tỉ nên rất nặng, cho dù bọn bắt cóc tống tiền có thể dễ dàng lấy được vali tiền, nhưng nếu như không thể kịp thời mang đi khỏi hiện trường, đối với hắn mà nói sẽ rất nguy hiểm. Bởi vậy, địa điểm mà hắn yêu cầu ném vali tiền hẳn phải là men theo đường quốc lộ, chí ít cũng là một nơi rộng rãi tiện cho việc rời đi. Rất nhanh, Huy liền xác định 3 nơi có khả năng nhất, các chỗ theo thứ tự là dưới cầu đường sắt, một nhà ga nhỏ và bên cạnh quốc lộ 1A.

Theo đó, Huy yêu cầu Tuấn tiếp tục ở lại trên tàu tuỳ hoàn cảnh mà thông báo tình hình di chuyển của đoàn tàu, đồng thời khi bọn bắt cóc tống tiền gọi điện thoại tới, lập tức thông báo. Cường và một số thám tử khác nhanh chóng chạy tới ba chỗ tập kết đợi lệnh, cần phải chuẩn bị tốt việc phục kích trước khi bọn bắt cóc tống tiền đi tới. Tổ phụ trách theo dõi chiếc Mazda màu xám bạc duy trì khoảng cách thích hợp, tuỳ hoàn cảnh thông báo phương hướng di chuyển của chiếc Mazda. Hơn nữa, Huy cũng tính toán tình huống xấu nhất, nếu như bọn bắt cóc tống tiền không yêu cầu ném tiền ở ba chỗ mai phục, thì tổ phụ trách theo dõi lập tức tiến hành vây bắt.

Thời gian từng phút từng giây trôi qua, trong xe đã chật hẹp khói thuốc lại tràn ngập, mỗi người đều chăm chú theo dõi chặt chẽ động tĩnh của đoàn tàu và khu xưởng thép. Bộ đàm thỉnh thoảng truyền tới báo cáo của các đầu mối: Chiếc xe của bọn bắt cóc tống tiền đã đi qua cầu đường sắt… Ba chỗ mai phục đều đã bố trí xong…Trên đoàn tàu mọi việc đều bình thường, bọn bắt cóc tống tiền vẫn chưa gọi điện thoại…

* Tên nhân vật đã được thay đổi để đảm bảo tính bảo mật cho khách hàng.