Kì án: Mẻ lưới cuối cùng….(Phần 4)

Cánh cửa đột nhiên bị đẩy ra, Cường vội vàng tiến tới, tay cầm mấy tờ giấy cùng một cái USB “Đã có kết quả, sau khi cắt âm thanh đoạn video”…
Trong phòng khách nhà ông Tâm khói thuốc mù mịt, cả nhà ai nấy đều cau mày sắc mặt nghiêm trọng. Nửa giờ trước, bọn bắt cóc tống tiền lại liên hệ với Danh một lần nữa, yêu cầu ngày mai giao 1 tỉ tiền chuộc tại nhà ga ở TP.HCM, ngữ khí rất cứng rắn, không chấp nhận thương lượng. Sau khi thảo luận, Huy quyết định bố trí mai phục tại nhà ga, nhân lúc bọn bắt cóc tống tiền nhận tiền chuộc sẽ tiến hành vây bắt sau đó giải cứu con tin. Quyết định này bị gia đình ông Tâm phản đối kịch liệt. Bởi vì một khi hành động vây bắt thất bại, bọn bắt cóc tống tiền rất có khả năng sẽ giết chết Ngọc. Tuấn không biết nghe được tin tức từ đâu, lại chạy tới quấy rối ầm ĩ, tung tin nếu như Ngọc xảy ra chuyện gì, sẽ không để thám tử Huy được yên.
Hành vi của Tuấn khiến Huy rất phản cảm, nhưng cũng không thể không thừa nhận, kế hoạch lần này quả thật không ổn. Việc vây bắt bọn bắt cóc tống tiền tại hiện trường giao tiền chuộc đối với các vụ án loại này là một phương án thường được áp dụng, nhưng vụ án này có nhiều điểm khác với những vụ án bình thường: Thứ nhất là bọn bắt cóc tống tiền đã có thời gian chuẩn bị kế hoạch chặt chẽ chu đáo, không phải là nhất thời nảy lòng tham; thứ hai là, mục đích bắt cóc cũng không phải chỉ đơn thuần là vì tiền bạc, mà còn liên quan đến chuyện ân oán khác; cuối cùng là, mục tiêu, trách nhiệm của cảnh sát không chỉ đơn giản là giải cứu con tin, vây bắt nghi phạm, mà còn bao gồm cả việc ngăn chặn đoạn video bị phát tán đi khắp nơi, mà muốn đạt được 3 mục tiêu này, điểm mấu chốt nhất là phải nắm rõ nơi bọn bắt cóc tống tiền đang ẩn trốn và giam giữ con tin.

bat coc

Từ những chứng cứ thu thập được, thám tử Huy xác định Ngọc đang bị giam ở một tòa nhà cạnh xưởng thép
Danh kiến nghị sau khi vây bắt nghi phạm tại nhà ga, sẽ ép hắn nói ra nơi giấu con tin. Huy lắc đầu nói: “Ở nhà ga đông đúc, lại chật chội, hành động vây bắt rất dễ xảy ra tình huống bất thường. Còn nữa, đôi nam nữ này rất có khả năng là tình nhân của nhau, ngộ nhỡ vì bảo vệ nhau, đối phương sống chết không chịu mở miệng thì sao, lúc đó chúng ta sẽ rơi vào thế bị động, ba mục tiêu này chỉ cần một không đạt được, chúng ta lập tức sẽ thất bại.”
Thế theo anh thì bây giờ chúng ta phải làm sao? Danh xem đồng hồ trên tay, thời gian không còn nhiều nữa.
Danh hỏi xong quay đầu nhìn Huy. Không chỉ anh ta, mà dường như tất cả mọi người đều hướng ánh mắt về phía Huy. Huy không ngẩng đầu, nhưng anh có thể cảm nhận rõ ràng những ánh mắt mong đợi, hoài nghi cùng với thờ ơ lạnh nhạt kia, anh không cử động, thậm chí không hề thay đổi tư thế.
Huy đang chờ đợi, anh cần kiểm chứng suy đoán của mình. Mặc dù nhìn thấy thái độ này, người khác có thể tưởng anh đã bất lực, nhưng anh nhất định phải đợi, bởi vì đó chính là chìa khoá của vụ án.
Cánh cửa đột nhiên bị đẩy ra, Cường vội vàng tiến tới, tay cầm mấy tờ giấy cùng một cái USB “Đã có kết quả, sau khi cắt âm thanh đoạn video”.
Huy nhảy dựng lên, cơ hội lập tức giật ngay mấy tờ giấy trong tay Cường.
Đó là một bản báo cáo hóa nghiệm cùng một tấm hình, phòng vật chứng của Trung tâm thám tử Sài Gòn (T&T) đã thu được một ít bụi trên bề mặt cuốn băng ghi hình và phong thư, sau khi phân tích đã xác nhận là bột ôxít sắt cùng silicon dioxide. ” Bột ôxít sắt….Silicon dioxide…” Huy thì thào tự nói, “Đúng là vậy”.
Danh tò mò cầm tấm hình lên xem, trên hình là cận cảnh nội thất của một gian phòng, nhìn kỹ hơn một chút, anh liền nhận ra bức hình được in ra từ trong cuộn băng kia. Sau khi sử dụng kỹ thuật phục chế nguyên trạng, thì đã rõ ràng hơn rất nhiều. “ Đây là cái gì?”
Huy đã bình tĩnh trở lại, chỉ một điểm trên tấm hình “Anh xem chỗ này”.
Đây là một góc rèm che, cái gọi là rèm che, chỉ là một sợi dây kẽm xuyên qua hai mảnh vải bông mà thôi, giữa khe hở, lộ ra một mảng trời xanh, kỳ quái là, bên ngoài cửa sổ ở một nơi không xa dường như có một làn khói màu hồng thổi qua.
Huy thu báo cáo hóa nghiệm cùng tấm hình để vào cùng một chỗ, ngẩng đầu hỏi Danh: “Anh nghĩ đến cái gì?”
Danh có chút bối rối: “Anh thì sao?”
“Xưởng thép” Huy nhẹ nhàng nói, ” Nơi này có thể gần xưởng thép?”
Vẻ mặt Danh vẫn mơ hồ, “Sao anh lại nghĩ tới xưởng thép?”
Huy kết nối USB với máy tính, mở từ trong đó ra một file âm thanh.
“Đây là âm thanh được tách ra từ băng ghi hình”.
File sau khi được mở ra, phát ra một loạt tiếng ồn, Huy kéo âm thanh tiến trình đến một điểm trong dải thời gian, trong loa tức thì truyền tới tiếng chuông “đang đang”. Danh suy nghĩ, bỗng nhiên mở to hai mắt ” đây là tiếng chuông thép!”, Danh kích động nói năng lộn xộn “Ở trong thành phố Bình Dương chỉ có một xưởng thép duy nhất, tôi biết chỗ đó!”.
“Vậy thì đúng rồi” Huy gật đầu “Bụi, làn khói hồng, tiếng chuông, thứ tôi đợi chính là cái này.”
Huy nhìn chăm chăm tấm hình, con mắt không ngừng chuyển động, có vẻ như cũng đang khẩn trương điều chỉnh lại ý nghĩ. Rất nhanh, anh ta liền đem tấm hình và báo cáo nhét vào trong tay Cường: “Gọi điện thoại cho Trung tâm, hỏi xem hướng gió của hôm ấy”.
Nói xong Huy ra hiệu cho Danh ra ngoài: “ Dựa vào làn khói, phỏng đoán khoảng cách cùng độ cao của toà nhà và xưởng thép. Tôi và anh đến xưởng thép ngay bây giờ”.
Xưởng thép ở vùng ngoại ô, đường tới xưởng nhấp nhô gập ghềnh khiến cả hai mất không ít thời gian mới tới được. Vừa đến nơi, Trung tâm thám tử đã gọi điện thoại tới, theo hướng gió ngày hôm đó, bọn bắt cóc cùng con tin có thể ở trong tòa nhà phía bắc nhà máy thép, cách khoảng 2000 mét theo đường thẳng, và địa điểm quay phim có thể là từ tầng 3 trở lên.
Danh đứng dưới ống khói cao ngất của xưởng thép, nhìn về hướng bắc, chỉ một dãy nhà cách không xa nói: “Chính là chỗ đó”.
Đó là một dãy nhà đã xây dựng từ khá lâu ở vùng ngoại ô, kiểu dáng cũ, trên bề mặt tòa nhà gạch men sứ phần lớn cũng bị loang lổ rất xấu xí. Danh nhìn 4 dãy nhà của tiểu khu, mỗi dãy đều có 5 toà nhà riêng lẻ, thấp giọng mắng một câu: “Khốn kiếp, dựa vào hai chúng ta làm sao mà tìm”.
Huy không vội vã, đưa tấm hình kia ra nói: “Kẻ phạm tội, đương nhiên tìm mọi phương pháp để ngăn cản người khác biết được tội ác của chúng, chúng cả ngày phải che rèm cửa.”
Danh vỗ trán:” Sao tôi lại không nghĩ ra nhỉ!” Sau khi xem xét tỉ mỉ tấm hình, anh lấy ra một cái ống nhòm, núp ở trong xe quan sát từng tầng từng phòng. Thế nhưng sau khi tìm kiếm khắp 4 dãy nhà, đều không phát hiện được nhà nào treo rèm giống như vậy, Danh không bỏ cuộc, lại tìm kiếm mấy lần nữa, vẫn không có kết quả: “Mẹ nó, quái thật” Danh hơi nhục chí “Chẳng lẽ chúng ta tìm lầm?”.
Còn tiếp…
THÁM TỬ TƯ SÀI GÒN T&T
* Tên nhân vật đã được thay đổi để đảm bảo tính bảo mật cho khách hàng.

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Advertisement

dịch vụ thám tử