Kì án: Mẻ lưới cuối cùng….(Phần 2)

Nữ nghi phạm đúng là có chút khả năng thiên phú về nghệ thuật, đoạn thu hình này thậm chí giống một bộ phim. Khi người đàn ông kia nhiều lần quấy nhiễu cảnh quay của cô ta, cô ta liền chuyển ống kính về hướng những chỗ riêng tư của Ngọc như ngực cùng hạ thể…

Với phương châm thà giết nhầm không bỏ sót, thám tử Huy nhanh chóng thiết lập một cuộc trò chuyện ngắn với đối tượng Quyên với hi vọng sẽ có chút manh mối mới.

Nhận được yêu cầu của Huy, Ban quản lý trung tâm thương mại nhanh chóng đưa Quyên đến phòng theo dõi. Nhìn thấy cô ta, Huy liền khẳng định nữ lao công trong băng thu hình không phải là cô ta. Quyên thân cao không hơn 1,6 mét, cho dù mặc quần áo lao động dài rộng cũng có thể nhìn ra hình thể nhỏ bé của cô.

Cô ta rất hồi hộp, vừa vào liền nắm vạt áo, sợ hãi đứng bên cạnh tường.

Huy nhìn cô ta đánh giá, rồi mở miệng hỏi: “Ngày 17 tháng 9, cô ở đâu?”

“Đi làm ở đây.”

“Cô nhận lãnh xe đẩy dọn dẹp vệ sinh số 17?”

“Đúng”

“Hôm đó cô cũng dùng chiếc xe này làm việc sao?”

“…Phải”. Quyên trả lời có chút miễn cưỡng, đồng thời lén lút ngẩng đầu nhìn hai người.

Huy nheo mắt lại, lạnh nhạt nói: ” Cô nên hiểu rõ, bịa chuyện đối với cô không có bất kỳ lợi ích gì đâu.”

“Tôi…Không có…” Quyên mặt nhất thời trắng bệch, “…Vốn chính là…”

“Cô đừng sợ hãi.” Huy ôn hoà nói, “Chúng tôi sẽ không xử oan cho cô, nhưng mà cô nhất định phải nói rõ ràng sự tình ngày hôm đó.”

Quyên do dự một chút, rồi cũng mở miệng. Dựa theo lời kể của cô ta, tối đó cô ta phụ trách dọn dẹp nhà vệ sinh tầng 4, sau khi dọn dẹp xong xuôi, lại phát hiện không thấy chiếc xe dọn vệ sinh ngoài cửa. Cô ta sợ bị truy cứu, liền không nói với ai, sau khi tìm hơn một tiếng đồng hồ, mới thấy nó ở bãi rác cửa phía tây tầng một.

Huy sau khi nghe xong, nghĩ nghĩ, lại hỏi: “Lao công có ai vứt bỏ quần áo lao động đi không?”

“Có ạ. Thủy lao công tầng 7 từng bỏ một bộ vào thùng rác, sau đó mua lại bộ mới với giá 120 ngàn đồng.”

“Việc đó diễn ra lúc nào?”

“Chính là ngày kia.”

Huy khẽ gật đầu, phất tay ra hiệu cho cô ta đi ra. Quyên ngập ngừng ấp úng nói có thể giữ bí mật cho cô ta không, nếu không sẽ không giữ được việc làm.

Huy mỉm cười, đáp ứng. Quyên như trút được gánh nặng kéo cửa bước ra, lại giật mình khi thấy đông nghịt nhân viên bảo vệ ở ngoài cửa. Quản lý trực ban xoa tay, có điệu bộ như sắp bắt tên tội phạm bắt cóc ngay tại chỗ. Huy cảm thấy buồn cười, vội vàng giải thích: “Chúng tôi đã điều tra rõ ràng, chuyện này không có liên quan đến cô ấy.”

“Thật không liên quan?” Trên đường trở về , Danh vừa lái xe vừa hỏi : “Quyên có thể là đồng phạm không?”

“Không đâu” Huy nhìn chăm chăm ngoài cửa sổ dường như đang suy nghĩ, “Tôi cảm giác không phải cô ta.”

“Hả, cảm giác.” Danh cười cười, “Anh phát hiện ra người phụ nữ kia trong băng hình, cũng là bằng cảm giác?”

“Cái đó cũng không hẳn” Huy ngồi thẳng dậy, ” Có thể tự do ra vào nhà vệ sinh nữ mà không bị người khác nghi ngờ, nhất định là phụ nữ.”

“Vậy à? Chúng tôi lúc trước nghĩ là: chỉ có đàn ông mới có khả năng chế ngự Ngọc trong nháy mắt mà không bị người phát hiện.”

“Chưa chắc. Muốn khống chế một người, chỉ cần một mảnh vải có thấm thuốc mê liền có thể làm được. “Huy chuyển mắt về phía Danh, ” Nếu như là anh trong nhà vệ sinh, người nào cầm một mảnh vải tới gần anh, mà lại có thể khiến anh không hoài nghi? ”

Danh không cười, nghĩ một chút, nghiêm nghị nói: “Người lao công”.

“Đúng vậy. Nghi phạm hẳn là thừa lúc Ngọc đang rửa tay, từ phía sau lưng bịt miệng mũi cô ấy, sau đó nhét vào xe dọn vệ sinh đẩy đi.”

“Chính là người lao công xuất hiện trong băng ghi hình, anh làm thế nào lập tức nhận định là người phụ nữ đó?”

“Bởi vì cô ta mang khẩu trang.” Huy dùng tay của mình đưa lên miệng ra dấu một chút, “Trong trung tâm thương mại cũng không có quá nhiều bụi bặm, cô ta hoàn toàn không cần thiết phải mang khẩu trang, như vậy mục đích chỉ có thể là nhằm che dấu bề ngoài của mình.”

Danh không nhịn được quay đầu nhìn Huy, trong lòng nghĩ bộ dạng thằng cha này không có gì ghê gớm mà lại đúng là có bản lĩnh. Không hổ danh là “Thám tử số 1”.

“Gọi điện thoại đòi tiền chuộc là một người đàn ông, cho nên ngay từ đầu chúng tôi khẳng định bọn bắt cóc tống tiền là nam giới. Có điều dường như ngay từ đầu anh đã nhận định có phụ nữ tham gia vụ bắt cóc.”

“Đúng.”

“Anh căn cứ vào điều gì?”

Huy đưa ánh mắt về phía bên ngoài cửa sổ, “Cuộn băng thu hình kia.”

Xe vừa về đến nhà, Danh tập trung cả nhà vào phòng chiếu phim để nghe thám tử Huy phân tích lại một lần nữa. Sau khi nghe Danh thông báo cả nhà tập trung đầy đủ, mọi người nghiêm túc, hồi họp chờ đợi.

Trên màn hình TV đã tạm dừng tại một hình ảnh. Ngọc đau đớn cùng cực tránh né màn hình camera, đè trên vai cô, là một đôi bàn tay to thô ráp. Huy phân tích: “Nơi diễn ra cảnh được ghi lại trong băng thu hình, hẳn là một phòng cho thuê đơn giản, có lẽ nghi phạm vì ý đồ bắt cóc mà thuê tạm thời. Trong băng thu hình xuất hiện một nam giới, mà kẻ quay phim, hẳn là một nữ giới”.

ki 2(1)

Ông bà Tâm nghe đến đây thì rỉ rã khóc, như hiểu ý Huy nhấn mạnh: “Cả nhà nhìn chỗ này hình ảnh góc trên bên phải, nơi đó hiện ra một góc tủ đầu giường, mấy chai thuỷ tinh hình dạng lớn nhỏ khác nhau đặt ở bên trên, logo trên chai có thể phân biệt rõ ràng. Nếu như tôi không nhìn lầm, chai kia hẳn là mỹ phẩm hiệu Dior. Tại chỗ ở tạm thời vẫn sử dụng mỹ phẩm, chỉ có thể là phụ nữ. Buổi chiều lúc chúng tôi đến hiện trường điều tra, cũng chứng thật được phán đoán này đồng nhất.”

“Một nam một nữ”. Danh cau mày, “Như thế có thể giúp chúng ta thu hẹp lại phạm vi điều tra”.

Huy mỉm cười: “Mọi người sau khi xem đoạn thu hình này, có ý kiến gì?”

Cả nhà nhìn nhau, cuối cùng ông Tâm nói: “”Thủ đoạn rất tàn nhẫn, tính chất rất xấu xa, hiện tại chúng ta làm cách nào để đảm bảo Ngọc an toàn và cuộn băng kia không bị phát tán, con gái tôi là người nổi tiếng, nên việc giữ hình ảnh là chuyện quan trọng. Theo anh có nên nhờ cảnh sát giúp sức hay không?”.

Danh cắt ngang: “Không được, bọn bắt cóc yêu cầu không được báo công an, nếu mình làm trái ý liệu Ngọc có đảm bảo được an toàn hay không. Hơn nữa, công an vào cuộc bọn chúng sẽ ngửi mùi được ngay, anh Huy thám tử là người từ xa tới có thân phận bí mật, tạm thời Ngọc sẽ an toàn”.

Huy tiếp lời: “Mọi người yên tâm, tôi tin chắc Ngọc đang an toàn, mọi người nhìn đi, băng thu hình này giống hệt một bộ phim cấp 3. Đích xác, thủ pháp của kẻ quay phim rất chuyên nghiệp thuần thục, ống kính chủ yếu tập trung trên khuôn mặt Ngọc, trọng điểm là quay vẻ mặt thống khổ cùng khóc lóc của Ngọc. Không thể không nói, nữ nghi phạm đúng là có chút khả năng thiên phú về nghệ thuật, đoạn thu hình này thậm chí giống một bộ phim. Khi người đàn ông kia nhiều lần quấy nhiễu cảnh quay của cô ta, cô ta liền chuyển ống kính về hướng những chỗ riêng tư của Ngọc như ngực cùng hạ thể. Điều này nói lên một vấn đề rằng: đôi nam nữ bắt cóc này ban đầu bất đồng về mục đích.”

“Ý của anh là, giữa bọn họ có mâu thuẫn?” Danh buột miệng hỏi.

“Đúng vậy.”. Mục đích của nữ nghi phạm là làm nhục cũng như huỷ hoại Ngọc, còn mục đích của nam nghi phạm là tiền. Bọn bắt cóc tống tiền ban đầu chỉ đòi 500 triệu tiền chuộc, vài ngày sau lại tăng lên 1 tỉ đồng. Bản thân việc này rất không bình thường. Cho nên, tôi phỏng đoán hung thủ vụ án bắt cóc này khởi đầu là nữ nghi phạm, bất kể là 500 triệu hay là 1 tỉ, đại khái đều là nữ nghi phạm thuận miệng quyết định số tiền, mục đích là làm yên lòng nam nghi phạm, bảo đảm chắc chắn hắn hỗ trợ mình bắt cóc Ngọc.

Nếu như nói mục đích nữ nghi phạm là làm nhục và huỷ hoại Ngọc, như vậy cô ta sẽ nhanh chóng đem đoạn thu hình Ngọc bị làm nhục phát tán ra. Tuy nhiên, mọi người yên tâm bọn chúng đang mâu thuẫn nội bộ. Động cơ bắt cóc ban đầu có lẽ đang dần không đứng vững. Nam nghi phạm có khả năng không đồng ý đem đoạn thu hình phát tán ra, bởi vì như thế ắt sẽ khiến cho tiền chuộc bị giảm bớt. Cho nên, Ngọc tạm thời an toàn.

Chúng ta có thể bắt đầu từ động cơ của bọn bắt cóc tống tiền, nhất là nữ nghi phạm kia. Huy châm một điếu thuốc, “Từ đoạn thu hình này, tôi có thể cảm giác nữ nghi phạm đối với Ngọc cực kỳ oán hận, hận không thể huỷ hoại cô ấy cho nhanh. Là điều gì khiến cho một người phụ nữ có lòng thù hận đối với một người phụ nữ khác như thế?”

Không đợi Huy nói tiếp, Danh liền buột miệng nói ra: “Ghen tị.”

“Tôi cũng nghĩ như vậy.” Huy nhìn về phía mọi người, “Kết hợp với thân phận nghệ sĩ của Ngọc, nữ nghi phạm đại khái cũng là người trong giới nghệ sĩ. Tôi cảm thấy có thể điều tra từ trong vòng quan hệ xã hội của Ngọc, đương nhiên, cũng có thể điều tra thêm Tuấn, đặc biệt là phương diện quan hệ nam nữ.”

Phương hướng điều tra một khi được xác định, kế tiếp theo liền có nhiều công việc để xử lý. Huy đem băng ghi hình chuyển về bộ phận kĩ thuật của Trung tâm thám tử Sài Gòn (T&T), nhờ phân tích âm thanh bối cảnh trong băng ghi hình, cũng triệt để kiểm tra tất cả vật chứng, xem có thể tìm thấy manh mối về địa điểm thu hình. Còn Huy và Danh thì chuẩn bị cho công tác điều tra.

Còn tiếp

* Tên nhân vật đã được thay đổi để đảm bảo tính bảo mật cho khách hàng.

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Advertisement

dịch vụ thám tử