Hối hận tìm lại người yêu cũ do phát hiện hiểu nhầm (kỳ cuối)

225

Thám tử T&T tên Quân vẫn quyết định tìm đến địa chỉ mà Hoa đã ghi trong lá thư gửi về cho gia đình. Bởi theo phân tích, nếu như Hoa biết địa chỉ này thì chắc chắn Hoa cũng đã từng ở quanh đó. Bởi vậy thám tử Quân và Lê tức tốc tìm đến khu vực đó. Anh đi dò hỏi khắp khu vực này, cuối cùng cũng tìm được xóm trọ mà Lê đã từng trọ ở đây.

Theo lời chủ nhà được biết Hoa chỉ ở đây có 5 tháng nhưng ai cũng quý và riêng bà chủ nhà thì có ấn tượng rất tốt về Hoa vì cô gái ấy rất ngoan, chịu khó, Hoa cũng đã từng tâm sự với bà chủ về chuyện của mình. Theo như lời bà chủ xóm trọ thì sau khi Hoa tới đây được 2 tháng thì sinh, người mà đưa cô đi viện chăm sóc cô chính là bà chủ nhà.

  • Lúc tôi đưa con bé đi sinh. Bác sĩ báo tưởng chừng như không cứu được cả mẹ cả con, vì con bé đang có bệnh. Nhưng chắc do con bé ăn ở tốt trời thương nên đã qua khỏi, mẹ tròn con vuông. Cô con gái xinh lắm, chắc giờ con bé cũng đã lớn lắm rồi. – Bà chủ xóm trọ kể.

Nghe từng câu từng chữ lời kể của bà chủ trọ khiến cho Lê rất đau lòng. Hoa đã  hi sinh cho Lê thật sự rất nhiều. Nhưng cũng may mẹ con cô ấy đã bình an. Tuy Hoa có ở đây nhưng chỉ ở 5 tháng, sau đó thì Hoa có thấy thông tin đăng ký đi vùng sâu dạy học cho các em nhỏ, sau đó bà chủ xóm trọ có liên lạc với Hoa một vài lần.

Không thể chờ thêm được nữa, sau bao nhiêu ngày tìm kiếm, hi vọng đang đến gần. Thám tử Quân cùng Lê tức tốc lên đường. Đó là một làng quê nghèo miền núi, nơi đây là vùng đất của dân tộc Mường, ở Thanh Hóa. Đường đi lại rất khó khăn. Theo địa chỉ bà chủ xóm trọ cung cấp. Thám tử Quân và Lê tìm đến một khu nội trú của giáo viên.

Đến nơi không gặp được Hoa, cung không rõ Hoa còn dạy ở đây hay không. Hỏi nhờ những người xung quanh, được biết cô Hoa vẫn còn dạy ở đây. Thở phào nhẹ nhõm, Lê nôn nao trong lòng, hình ảnh Hoa và cô con gái bé bỏng trong tâm trí anh không thôi từ khi anh nhận được tấm hình từ bà chủ xóm trọ. Được biết hôm nay Hoa đi vào bản có việc nên sẽ về muộn.

Thăm phòng Hoa ở là một ngôi nhà được dựng tạm dành cho giáo viên nữ ở, có cả đồ của trẻ con, chắc hẳn đó là đồ của cô con gái. Quân đang đi nghe ngóng tình hình đâu đó quanh đây. Lê thì nâng niu sắp xếp lại mọi thứ trong phòng Hoa, bỗng một bà cụ bế một đứa nhỏ bước vào, cụ hỏi Lê câu gì đó nhưng bằng tiếng Thái nên Lê không hiểu. Ngắm đứa bé trên tay bà cụ Lê có cảm giác gần gũi đến lạ. Đúng rồi con bé rất giống anh, lẽ nào là cô con gái nhỏ. Lê nhờ một cô giáo gần đó dịch lại lời bà cụ thì biết đây là con gái của Hoa. Cảm xúc vỡ òa, Lê xin được bế con bé. Hạnh phúc sau bao ngày xa con. Lê ôm con bé vào lòng, con bé khá ngoan không quấy khóc.

Được một lúc sau thì Hoa về, sững sờ với sự xuất hiện của Lê, cứ thế nước mắt cô rơi. Bao nhiêu khó khăn, tủi hờn cũng theo đó mà tuôn trào. Hai người nhìn nhau chỉ biết khóc. Lê ôm Hoa và công chúa nhỏ vào lòng vỗ về.

Tên nhân vật đã được thay đổi nhằm bảo mật tuyệt đối thông tin khách hàng

Chia sẻ