Hối hận tìm lại người yêu cũ do phát hiện hiểu nhầm (kỳ 1)

405

Quãng thời gian 2 năm qua, cực chẳng đã tôi đã phải sống trong sự đau khổ, luôn hận một người đã tời bỏ tôi mà đi không một lý do.

Một người đàn ông gọi đến Văn phòng thám tử T&T cay đắng nói: “Làm ơn hãy giúp tôi tìm vợ và con của mình…”

Cốc cà phê nóng hổi vừa được mang ra, tôi đưa lên nhấp một ngụm cố tìm lại sự thăng bằng, tỉnh táo và một chút vị cho tâm trạng lúc này. Nhưng hình như không ổn, cho dù là ly cà phê nguyên chất không đường đắng đến xuýt xoa của mọi hôm, nhưng riêng hôm nay và ngay lúc này lại thành không vị.

Chuyện là trước đây tôi có quen một cô gái. Tôi và cô gái ấy yêu nhau những năm tháng đại học. Nhớ lại những ngày đầu đại học, tôi vốn là một chàng trai lười nói chuyện, tôi thu mình lại trong một góc ở cuối lớp, không chuyện trò nhiều với các bạn. Còn cô ấy thì khác, cô ấy là một cô gái năng nổ, hoạt bát, nói chuyện hài hước và đặc biệt rất mê truyện thám tử. Ban đầu chẳng ai để ý đến ai, cho đến một ngày khi tôi đang ngồi nguyên vị trí góc lớp của mình. Cô ấy đùa nhau đuổi bắt với bạn, và rồi 2 phút sau ngã ập vào lòng tôi, giật mình thoảng thốt nhìn nhau.

Thực ra trong giây phút va chạm không cố ý ấy, tôi đã bị rung động. Vậy nên tôi quyết định tìm tài khoản facebook cá nhân của cô ấy và gửi lời mời kết bạn. Bẵng đi một thời gian ngắn tôi không để ý đến lời mời kết bạn của mình được chấp nhận tự khi nào. Chỉ khi đang lướt bảng tin, thì tôi thấy tài khoản của cô ấy đăng lên rằng cô ấy đang ở viện. Nhưng vì chúng tôi không thân nhau cho nên tôi không hỏi han, tôi nhấn yêu thích bài viết. Một lát sau thì nhận được tin nhắn cô ấy nhắn đến xin lỗi về chuyện hôm trước. Tôi bất ngờ và vui sướng như mở cờ trong bụng. Thế rồi những tin nhắn sau đó cứ kéo dài mãi

Và rồi tiếp đến chúng tôi là bạn, sau 2 tháng thì là người yêu của nhau. Những tưởng hai con người đối lập nhau nhưng chúng tôi lại hợp nhau đến kì lạ. Tôi càng yêu hơn những câu chuyện thám tử cô ấy kể. Tình yêu cứ thế mặn nồng ngày ngày này qua tháng khác, năm này qua năm khác với những cảm xúc mới lạ. Thấm thoát cũng 4 năm đại học cũng qua và cũng chính là 4 năm tình yêu của chúng tôi. Cứ nghĩ rằng tình yêu cũng sẽ một trang tươi đẹp mới. Nào ngờ sau vài ngày tốt nghiệp cũng là ngày mà em biến mất cho tới giờ. Khi đang nồng nàn nhưng bỗng chốc một người mất tích không rõ nguyên do. Thực sự khoảng thời gian đó tôi đã rất đau khổ, kiếm tìm trong vô vọng và rồi tâm sinh uất hận.

Tình yêu giống như một trái bom nguyên tử, một loại chất gây nghiện, một dạng thuốc phiện. Nó có sức ảnh hưởng và khả năng công phá rất tàn khốc tâm can con người. Đặc biệt đối với những cặp đôi đã xây nên nhiều kỉ niệm, dành nhiều thời gian để chia sẻ mọi thứ  xung quanh cùng nhau. Và để rồi sau đó nó sẽ là một dạng thói quen cực kì ám ảnh. Sau khi xa nhau rồi, tất sẽ có cảm giác như bị hụt hẫng, loay hoay khổ sở với những kỉ niệm, với một nỗi chênh vênh vô cùng. Nhìn đâu cũng thấy hình dáng của người đó. Đi ăn nhìn bộ chén đũa đối diện cũng nhờ về họ, ngồi xe thấy thiếu một vòng tay ôm từ sau và rồi lại nhớ thương, tối cầm điện thoại mãi chỉ chờ một tin nhắn của cô ấy.

Chia sẻ