Hành trình kỳ diệu tìm lại đứa con mất tích sau 3 năm tìm kiếm – Kỳ 1

507

Trong một lần sơ sẩy khi để đứa con 6 tuổi của mình ngồi một mình trong công viên để đi vệ sinh, tôi đã lạc mất con chỉ trong tích tắc. Những tưởng con chỉ quanh quẩn đâu đó và tôi sẽ nhanh chóng tìm thấy con. Thế nhưng, hành trình tìm kiếm ấy lại kéo dài đằng đẳng suốt 3 năm trời với những tia hi vọng vô cùng mong manh.

Tôi còn nhớ đó là vào mùa hè năm 2012, tôi đưa con gái đến công viên cây xanh gần khu để cho bé vui chơi ngày Chủ Nhật. Đến khoảng 11h30, tôi và con ngồi ở một góc ghế đá để tránh nắng. Tôi có để lại túi xách của mình cho bé giữ và dặn con ngồi ở đó chờ tôi đi vệ sinh một lát rồi sẽ quay lại. Tôi đã dặn đi dặn lại với con rằng dù có bất cứ ai bảo con đi đâu thì cũng không được đi mà phải ngồi yên ở đấy đợi mẹ quay lại. Con gái tôi dù chỉ mới 6 tuổi nhưng rất hiểu chuyện và nghe lời. Vì vậy, tôi yên tâm để bé ở lại và đi vào khu vực vệ sinh.

Mặc dù tin tưởng con là vậy nhưng tôi cũng khá lo lắng nên cố gắng đi thật nhanh để quay lại với bé. Từ lúc tôi vào khu vệ sinh cho đến lúc ra chỉ mất vọn vẹn chưa đầy 3 phút. Vậy nhưng, khi vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh và đi về hướng mà lúc nãy tôi đã dặn con ngồi ở đó để chờ tôi chợt dấy lên nỗi bất an khi từ xa đã thấy con không còn ngồi ở đó. Tôi vội bước thật nhanh để đến vị trí chiếc ghế nơi con bé lúc nãy ngồi với hy vọng con sẽ chỉ quanh quẩn ở đâu đó không xa thôi.

Khi bước lại đúng chỗ mà con tôi vừa ngồi lúc nãy, tôi đâm hoảng hốt khi nhìn ngó xung quanh vẫn không thấy bóng dáng con đâu. Tôi vội vã chạy khắp lượt khu công viên, miệng không ngừng gọi “T ơi, T ơi”. Vừa tìm con, tôi vừa hỏi thăm những người xung quanh xem liệu rằng có ai nhìn thấy con tôi đi qua khu vực đó không. Tôi cố gắng mô tả lại vóc dáng, kiểu trang phục mà con đang mặc để mọi người xung quanh dễ hình dung. Vậy nhưng, đáp lại sự lo lắng tột cùng của tôi chỉ là những cái lắc đầu “không biết”, “không thấy”, “không gặp”.

Tôi nhớ lúc nãy khi bước lại chỗ chiếc ghế mà con gái tôi đang ngồi, chiếc túi xách mà tôi đưa cho bé cầm cũng biến mất. Tôi liền sực nhớ ra mình đã để di động ở trong chiếc túi xách đó nên vội vàng cầu cứu mọi người xung quanh cho tôi gọi nhờ một cuộc. Tôi chỉ mong sao con mải chơi nên đi lạc ở đâu đó chứ sẽ không có chuyện gì xấu với con. Tôi cố gắng gọi vào số di động của mình, mong rằng con sẽ nghe thấy tiếng chuông reo mà bắt máy.

Nhưng không, đáp lại những cuộc gọi của tôi chỉ là tiếng của tổng đài báo thuê bao ngoài vùng phủ sóng. Lúc này, tôi gần như tuyệt vọng, chỉ biết cố gắng chạy khắp nơi để tìm con.

Sau khi nhờ một số người trong công viên hỗ trợ, tôi vẫn không thấy bóng dáng con mình đâu. Mọi người khuyên tôi nên báo cảnh sát và gọi cho người thân đến để hỗ trợ. Thế rồi, tôi đã gọi điện về cho chồng mình. Báo với anh về chuyện đang xảy ra với con. Sau khi nhận được điện thoại, chồng tôi lập tức đến công viên nơi tôi đang đứng.

Hai vợ chồng tôi đến trụ sở công an gần nhất để trình báo sự việc. Nhờ lực lượng công an hỗ trợ tìm kiếm. Mong sao sẽ sớm tìm thấy con mình.

Những ngày sau đó, hai vợ chồng tôi vẫn vừa đi tìm con, vừa chờ tin tức của bên công an. Nhưng vô vọng! Tôi không ngừng tự trách mình tại sao lại bất cẩn như vậy, tại sao lại để đứa con nhỏ ở lại một mình như thế. Sự tuyệt vọng và nỗi ám ảnh cứ đeo bám tôi hết ngày này qua tháng khác. Cứ thế đằng đẵng gần cả năm trời vẫn không có một chút tin tức gì.

Bố mẹ còn phải tìm kiếm con bao lâu nữa đây, T ơi?

Hết kỳ 1!

Chia sẻ