Cháu gái ngã sông chết, nghi ngờ có kẻ thủ ác (kỳ 2)

238

Tôi cùng một thám tử T&T nữa bắt đầu cuộc điều tra của mình bằng việc theo dõi ngôi nhà của cô bé không may mắn. Nhưng hơn một tuần sau đó vẫn không có được dấu vết gì. Những ngày sau, tôi về Công ty thám tử T&T của mình và bắt đầu xâu chuỗi lại mọi việc một lần nữa. Tôi đến nhà cô bé và xin phép vào xem những kỉ vật còn lại của cháu. Nhìn qua một lượt, tôi đoán đây là một cô bé rất chăm ngoan và học giỏi, giấy khen rất nhiều. Cô bé ấy cũng rất thích chơi búp bê, những con búp bê xinh xắn, cô bé còn tự may đồ cho chúng nữa. Tôi mãi mê với suy nghĩ của mình rồi bất chợt dừng lại bên một cuốn sổ cũ. Tôi hỏi gia đình đó là gì thì mọi người bảo cũng không biết vì chưa có thời gian mở ra xem. Tôi thấy bên ngoài cuốn sổ ghi vài chữ đã nhòe “Ngày của tôi”. Tôi đoán đây là nhật ký của cô bé nên xin phép gia đình cho tôi đọc, tôi cần đọc vì biết đâu manh mối về vụ án lại được hé lộ trong cuốn sổ này.

Tôi dành 2 ngày để đọc cuốn sổ của cô bé. Đó đúng là nhật ký nhưng là một cuốn nhật ký đặc biệt vì cô bé chỉ ghi lại những niềm vui, không thấy có bất cứ một dòng chữ buồn nào. Mở đầu trang nhật ký cô bé viết:”Chỉ lưu lại những gì tươi đẹp nhất”. Nhưng đến những trang gần cuối của cuốn nhật ký đang viết dở, bất chợt có một trang rất lạ. Đó là một trang có nội dung nói về việc cô bé đã rất khó chịu khi có người lạ tiếp cận mình và cô bé thấy sợ người đàn ông này.

Những trang sau rồi trang sau nữa, thay vì những kỷ niệm vui vẻ, nhật ký của cô bé chỉ ghi lại những nỗi lo lắng và sợ hãi. Cô bé không ghi rõ đó là ai, chỉ ghi rằng mình đã gặp người đàn ông đó vài lần và lần nào hắn ta cũng tìm cách rủ rê cô bé đi chơi, có khi hắn đã đe dọa cô bé đi cùng mình nhưng những lần ấy cô bé may mắn chạy thoát.

Vậy là khả năng cô bé bị sát hại là hoàn toàn có thể xảy. Người đàn ông lạ mặt kia rất có thể đã xuống tay hãm hại cô bé vì một nguyên nhân nào đó chưa rõ. Những trang nhật ký cuối cùng cho thấy cô bé đã thật sự rất sợ hãi người đàn ông lạ mặt nhưng không dám nói với bất kỳ ai vì sợ bị đe dọa.

Lật đi lật lại cuốn sổ nhiều lần, bất ngờ một mảnh giấy nhỏ rơi xuống chân tôi. Trên mảnh giấy ấy ghi lại một địa chỉ. Tôi thấy rất lạ, mang tờ giấy ra hỏi mọi người trong gia đình cô bé có ai biết địa chỉ hay người ở địa chỉ này hay không thì tất cả đều lắc đầu. Tôi lập tức tìm đến nơi ghi trong mảnh giấy, linh tính của một thám tử tư mách bảo tôi rằng sẽ tìm được thứ gì đó liên quan đến cái chết của cô bé khi đến đây.

Tôi không đi một mình mà đi cùng với một thám tử T&T khác nữa để có gì cả hai cùng hỗ trợ cho nhau…

Còn nữa

Chia sẻ