Câu chuyện thám tử: Vụ án từ gốc cây kỳ lạ P4

Phần IV: Nhân chứng gốc cây

Phú và Nam đang có hai manh mốt rất quan trọng để có thể tìm đến hung thủ của vụ án này. Ông Quýthám tử Sài Gòn có dặn Phú lưu ý hai vật chứng quan trọng đó là:

-          Mảnh giấy mà bóng trắng để lại.

-          Vết kim độc trên người Hằng.

Phú và Nam dựa theo hai manh mối này chia nhau ra tìm kiếm, nghiên cứu. Phú do đã đọc qua sách Y về các loại độc nên sẽ tìm hiểu về loại kim độc và chất độc mới này, Phú đã kịp thời lấy một mẫu nhỏ tại vết độc trên người Hằng, còn về Nam thì do hoạt bát nên sẽ đi tìm tất cả các nét chữ trong trường xem nét chữ nào giống trong mảnh giấy ghi nhất.

Nam tuy nghịch ngợm nhưng cũng là một học sinh giỏi, thông minh nên Nam dùng phương pháp loại trừ chữ viết, chữ viết trên giấy không được đẹp nên đa phần sẽ vào những bạn nam trước, nên Nam bắt đầu từ những bạn nam trong lớp. Nam tìm tất cả từ lớp 10 đến hết khối 12 nhưng vẫn không tìm ra, Nam lại ngồi xuống suy ngẫm xem còn lớp nào là chưa xét không nhưng nghĩ mãi mà không ra vì đã tìm hết, Nam lại tự nghĩ :”Không lẽ phải xét cả các thầy sao?”. Nam chạy về lớp học ngồi xuống thở dài nhìn mảnh giấy, bỗng Nam đập bàn…

-          À, đúng rồi, còn lớp mình, lớp 12A1 chưa xét – Nam vội đứng lên tập hợp tất cả thành viên trong lớp lại và bắt đầu so sánh chữ viết.

Đây là hy vọng cuối cùng của Nam vì nếu không tìm được nữa thì Nam buộc phải xét đến các thầy trong trường. Lần lượt từng bạn qua, Nam vẫn không tìm được chữ viết nào giống trong mảnh giấy, Nam phát giác.

-          Dương, cậu ấy đi đâu rồi? – Nam hỏi cả đám bạn.

-          Chắc ra ngoài rồi, thằng ấy chỉ suốt ngày học rồi đi một mình. – Một bạn nam trả lời.

Biết tự lấy tập của bạn khác là sai nhưng Nam không còn cách nào khác, Nam lật tập viết của Dương ra.

-          Cũng không giống, thế là tiêu tùng… – Nam thở dài.

Hung thủ quá cao tay, chắc là đã nghĩ đến bước này, gió quạt làm bay các trang tập của Dương, Nam tình cờ nhìn vào thì…

-          Khoan đã, để Nam xem các trang cuối cùng, gần như những mẫu nháp của Dương. – Nam vừa xem vừa đưa mảnh giấy so sánh.

Không thể tin được, một sự cố gắng hay một sự ngẫu nhiên giờ cũng không quan trọng mà quan trọng là Nam đã phát hiện ra cái kim trong bọc. Dương quên mất một điều là khi viết nhanh, viết dối thì nét chữ y hệt nét chữ ghi trong mảnh giấy. Nam vui mừng và không nói gì b, cũng không có bất kỳ hành động nào vì lúc này cũng chưa có đủ bằng chứng để kết tội Dương.

Về phần của Phú, Phú đã tìm ra loại độc dược được bào chế từ “Đoạn Trường Thảo”, khi người ta ăn ba lá vào là có thể dẫn đến chết người rồi, nhưng độc tính giết chết Hằng lại nhẹ hơn và pha một hợp chất khác, theo Phú thì do độc tính nhẹ hơn và được pha một hợp chất khác nên thời gian phát độc sẽ kéo dài, hung thủ tính toán rất kỹ thành phần và chắc hẳn là một người rất giỏi Hóa học cũng như nghiên cứu về cây.Khi phát hiện ra điều này Phú liền nghĩ đến một người: “Dương, nếu mình nhớ không lầm thì Dương là người rất giỏi Hóa và luôn tìm hiểu về cây cảnh, hay là thử hỏi Dương thử xem, biết đâu Dương giúp được”.

Phú và Nam gặp nhau sau bao ngày tìm kiếm, nghiên cứu.

-          Tớ đang nghi ngờ Dương, Phú ạ, rất trùng khớp với chữ viết của cậu ấy, may mà nhờ có gió quạt không thì tôi đã bỏ qua chi tiết quan trọng này rồi. – Nam nói.

-          Trời, cậu nói gì? Dương á. Tớ thì đang định tìm Dương nhờ cậu ấy giúp vì cậu ấy giỏi hóa và sinh học – Phú há miệng như thể không tin một sự trùng lặp đến kỳ lạ.

-          Thì Dương chẳng phải là người giỏi Hóa nhất trường sao? – Nam ngạc nhiên.

-          Tớ hy vọng Dương không liên quan – Phú thở dài.

Được biết, Dương là một người học rất chăm chỉ, như là mọt sách, không tham gia bất cứ hoạt động hoặc giao lưu với ai, tính tình thì không bao giờ ghét ai cả nên khó trách Phú lại thở dài.

-          Giờ cậu tính sao? – Nam hỏi.

-          Nếu Dương là hung thủ thì phải đền tội, tối nay tớ sẽ nhờ ba tư vấn, mấy vụ án kiểu này bên thám tử Sài Gòn T&T hồ sơ chất đống và giải quyết được hoàn toàn, chắc chắn sẽ có cách để Dương nhận tội.

Vào giờ học buổi sáng thứ 6 cuối tuần, Phú – Nam bắt đầu thực hiện kế hoạch theo chỉ dẫn của ba Phú. Đầu tiên Phú và Nam lấy một bóng trắng tóc dài y hệt những gì mọi người thấy, Nam là người tìm ra tại nhà kho của trường, nó được dấu rất kỹ để gây sự chú ý, tiếp theo để mọi người gần chạy đến thì giấu hình nộm ấy đi, đến đúng 10 giờ sáng hiện tượng được Phú thông báo cả trường xem “nhật thực toàn phần”, Phú và Nam lấy hai hình nộm y hệt hai bạn nữ đã chết kéo quanh gốc cây và ghi một chữ rất to:”D”, toàn trường lại chú ý vào gốc cây mặc kệ hiện tượng giả dạng nhật thực, vừa sợ hãi nhưng vừa tưởng là hai nữ sinh hiện về để báo thù hung thủ. Lúc này Dương cũng đứng xem, mọi người còn lại trên trường đều chạy xuống hết trong đó có Dương.

Hiện tượng giả nhật thực qua đi, Phú và Nam liền xuất hiện và mang mô hình người nộm cho mọi người thấy rõ tất cả chỉ là sắp đặt.

-          Mọi người đều thấy chữ D rồi chứ? – Phú nói.

-          Chữ D là tên của hung thủ giết người, đề nghị ai có chữ D đứng lên gốc cây này – Phú lại nói tiếp.

Lần lượt tất cả nam sinh, cả nữ sinh có chữ D đều đứng trên gốc cây và có cả Dương. Phú lại nói tiếp: “Tôi đã biết ai là hung thủ thực sự”, mọi người chữ D đều thở phào vì biết chắc là không phải mình, có tật thì giật mình mà mình không có thì việc gì giật mình. Lúc này Dương chỉ đứng im, không cười, không biểu hiện.

Phú tiến lại trước mặt Dương nhìn thẳng và nói “Hung thủ chính là cậu, Dương, chính chân cậu đã tố cáo cậu, và chính gốc cây này là nhân chứng”, cậu hãy nhìn xem vì trời tối nên cậu quên mất là gốc cây này có chỗ ẫm ướt và dấu chân trùng khớp với dấu chân của cậu, nhưng cậu chỉ đứng im và không nói gì, đúng hơn là cậu không đi nổi vì đôi chân cậu đang run phải không? Phú lại đưa ra chứng cứ thứ 2: “Tôi đã kịp lấy mẫu máu từ người Hằng ra và nhờ lấy dấu vân tay, trùng với dấu vân tay của cậu, phải cảm ơn cậu vì cậu đã ra ngoài để Nam có thể lấy tập của cậu, vậy mà cậu không để ý đến tập cậu bị mất sao?”

Các lập luận của Phú đều chính xác và Dương chỉ biết quỳ xuống khóc, đến lúc này công an đã đến và đưa Dương đi. Vì sao Dương lại giết nữ sinh? Dương có kể lại những gì mình làm và suy nghĩ của mình trước khi bị giải đi mà cả trường đều sẽ lấy bài học này làm kinh nghiệm, Dương không có bạn bè, sợ hãi và không dám yêu ai nên suốt ngày chỉ học, đến khi Dương quen được Hằng, nhưng Hằng không chịu được tính của Dương nên hai người chia tay, Dương rất uất ức và luôn tìm câu trả lời, sự việc hai người quen nhau không ai biết. Nên Dương trong phút thiếu suy nghĩ đã vận dụng hiểu biết về hóa học và các nghiên cứu của mình về độc dược để lên phương án giết Hằng, cô gái thứ hai là bạn của Hằng bên lớp khác mà Dương biết nên Dương cũng bịt đầu mối do cô gái ấy biết Dương và Hằng đã từng quen nhau. Dương cũng nhờ vào câu chuyện có nữ sinh chết tại gốc cây để thêu dệt lên là nữ sinh ấy về trả thù các nữ sinh trong trường.

Khép lại, chỉ là độc tố từ độc dược mà có thể hại chết người, con còn nhỏ, đừng vội yêu, cứ lo học cho giỏi, tương lai sẽ rực rỡ, như Dương là tắt rồi, sắp thi tốt nghiệp và đại học, con lo ôn bài đi. Phú kể lại kết quả cho ba nghe, ông biết vụ này không khó nên ông để con trai tập dần quen với công việc điều tra và ông thì vẫn bận túi bụi ngày ngày xử lý các vụ án khác của trung tâm thám tử uy tín Sài Gòn T&T…

CÔNG TY THÁM TỬ TƯ SÀI GÒN T&T

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Advertisement

dịch vụ thám tử