Câu chuyện thám tử: Vụ án từ gốc cây kỳ lạ P3

Phần III: Manh mối đầu tiên – Vụ án mạng thứ 2

Đến nơi đang cất giữ Hằng để phục vụ công tác điều tra, việc cần làm của hai học sinh thiên tài này là lập một kế hoạch giả dạng hộ lý đẩy xác và lẻn vào khám tử thi Hằng. Theo kế hoạch, Phú và Nam hành động, Nam có nhiệm vụ là cưa cẩm các cô y tá để Phú lấy áo hộ lý và đồ nghề, đương nhiên việc xử lý này quá dễ cho cặp nam thần vô cùng đẹp trai này, cả hai bắt đầu mặc đồ và vào phòng chứa thi thể Hằng, rất dễ nhận ra cô bé vì cô bé vẫn mặc đồng phục trường.

tham tu tu dieu tra an mang

-          Cậu qua bên trái, tôi bên phải, tìm nhanh. – Phú lập tức nói để thi hành ngay và nhanh nhất.

-          Tìm ra thì ra tín hiệu nhé – Nam gật đầu.

Sau hơn 30 phút tìm kiếm thì cuối cùng Phú cũng tìm thấy, đúng là phòng này quá nhiều thi thể, sao người ta không đến nhận thân nhân nhỉ? Phú vỗ tay – đây là tín hiệu của Phú, âm lượng vỗ tay vừa phải chứ không lớn vì phòng kín nên nghe rõ. “Cậu tìm thấy rồi à?” – Nam hỏi lại.

Phú gật đầu và cả hai bắt đầu khám nghiệm, đương nhiên trước khi khám nghiệm cả hai đều xin phép Hằng trước…Đầu tiên theo Phú thì phần cổ, tay sẽ là nơi dễ bị dùng kim độc nhất mà nhiều người sẽ không để ý vì vết kim nếu chuyên nghiệp sẽ rất nhỏ và tưởng như bị côn trùng đốt. “Nam, cậu xem 2 tay của Hằng nhé, tôi xem cổ” – Phú nói.

Trong phòng chứa xác phải nói làm cho con người ta ghê sợ vì là phòng kín nên lâu lâu có gió sẽ gây ra tiếng động rất ghê quái, Phú và Nam đều không sợ nhưng cũng đã đổ ít mồ hôi.

-          Thấy gì không Phú? – Nam hỏi nhanh.

-          Phần cổ của Hằng không thấy vết gì, tớ đã dùng dụng cụ phát hiện đặc biệtcủa ba tớ tại trung tâmthám tử T&T, để tớ xem 2 tay của Hằng. – Phú liền cầm tay Hằng và dò xét.

-          Thật lạ… – Phú nói.

-          Chuyện gì vậy Phú? – Nam hấp tấp hỏi

-          Cả phần cổ và tay Hằng đều không có dấu hiệu, nếu độc phát tán toàn cơ thể thì phải thấy da như bị trúng độc, nhưng lạ thật không có dấu hiệu nào, đành phải liều thôi – Phú thở dài.

Phú khấn vái xin Hằng tha tội trước và hứa sẽ không tiết lộ chuyện này ra, Phú bảo Nam quay mặt đi, Phú bắt đầu cởi đồ Hằng để khám sau lưng và sau chân. Phú lại lấy đồ dò mượn của ba  và tìm kiếm, quả nhiên trời không phụ lòng người, vết kim cực kỳ nhỏ – là loại mà Phú chưa thấy sách ghi lại loại kim này bao giờ và quanh vùng lưng trở xuống khoảng 3 phân đều bị đen.

-          Manh mối đây rồi, tớ sẽ về tìm hiểu loại kim này, nó khá mới – Phú vừa mặc đồ lại cho Hằng vừa nói với Nam.

-          Chúng ta đi thôi, tớ mệt rồi – Phú vừa đi vừa nói.

-          Thật là may mắn, tớ có thể thở phào rồi, vụ án này làm tớ phấn khích quá – Nam vỗ vai Phú.

-          Cẩn thận cái tay cậu – Phú liếc.

Vậy là nhóm hai bạn trẻ đã có hai manh mối, không hổ danh hổ phụ sinh hổ tử, là con của một nhà thám tử giỏi Sài Gòn. Phú và Nam giờ một là tìm hiểu về vết kim độc kia, hai là tìm hiểu về tờ giấy khi gặp ma tại trường. Sáng sớm mai cả trường đều thất thần, sắp đến thi học kỳ rồi nhưng không ai tập trung được vì những chuyện ma quái đang xảy ra tại trường, quanh gốc cây đã bị buộc dây không cho ai vào. “Chán nhỉ” – Phú vừa nhìn gốc cây vừa nói.

Dường như tin hai chàng trai đấu nhau đã không còn quan tâm nữa, điều mọi người quan tâm là gốc cây, là những điều kỳ dị, là những gì họ đang thấy.

18 giờ 00, trời nhá nhem tối, hôm nay lớp của Phú bị học thêm môn cuối nên ra về trễ, đã trễ nên cả lớp được thầy cho về.

-          Cả lớp. – Lớp trưởng nói võng vạc.

-          Ơ cái Tuyết đâu? – bạn ngồi bên cạnh la lớn lên.

Và điều mà cả lớp Phú nhìn thấy lại không thể tượng tưởng nổi… Tuyết đang bị treo trên cây, người đầy máu và đang ngậm một bức thư cùng với một bóng trắng y hệt bóng trắng mà tối học phụ đạo mọi người đã thấy đi mất trước mắt Phú. Phú liền chạy lại, mọi người trong lớp chạy theo Phú, Phú và một số bạn nam mở dây đỡ Tuyết xuống, nhưng đã quá trễ, Tuyết bị mất quá nhiều máu và trên người Tuyết đầy vết bầm và máu. “Mau gọi người nhà Tuyết, mau lên” – Phú nói.

Sự việc về án mạng thứ hai càng làm cả trường náo loạn, có bạn thì xin tạm nghỉ, có bạn thì không dám đi học, nhà trường phải dời lại thời gian thi. Đến nước này, vì khác lớp nên Phú gọi Nam: “Cậu đến ngay phòng hiệu trưởng gấp”.

Tại phòng hiệu trưởng Phú và Nam đã xin phép toàn quyền đi vào khu gốc cây và có tất cả chìa khóa phòng tại trường.

-          Thưa hiệu trưởng, em và Nam đang theo vụ án này, hãy tin tưởng tụi em. Hơn nữa ba em là thám tử tư chuyên nghiệp Sài Gòn nên ba em hứa sẽ chỉ đạo em giúp nhà trường tìm ra sự thật – Phú rất tức giận.

-          Xin thầy hãy tin tưởn tụi em dù chỉ một lần – Nam nói đầy nghiêm túc.

Sau một lúc suy nghĩ thầy hiệu trưởng đã đồng ý và cho Phú-Nam toàn quyền.

-          Nhất định em sẽ tìm cho ra hung thủ thật sự, em không tin các chuyện lạ kia. – Phú nói.

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Advertisement

dịch vụ thám tử