Câu chuyện thám tử: Thảm án đêm tân hôn P2

58

Sau khoảng hai tiếng đi xe, cuối cùng chúng tôi cũng đến được hiện trường vụ án. Đó là một ngôi biệt thự bề thế được bao bọc bởi dải hàng rào cao quá đầu người, rộng vài hecta. Giữa làn mưa trắng xóa, ngôi biệt thự hiện lên mờ ảo như tòa lâu đài huyền bí của châu Âu thế kỷ 18, đủ thấy mức độ giàu có của gia chủ. Không gian nơi đây hiện lên như một bức tranh hoàn hảo và chiếc xe cà tàng của đội thám tử đặc nhiệm của Sài Gòn T&T chầm chậm xuyên qua cửa lớn như vẽ một nét mực nguệch ngoạc, xấu xí lên bức tranh tuyệt mỹ đó.
Bên ngoài tòa nhà có rất nhiều bảo vệ túc trực tại các vị trí then chốt. Dường như vụ án tối qua đã làm kinh động đến chủ nhân ngôi biệt thự nên an ninh đã được thắt chặt hơn.
– Giàu thật, thậm chí ở Nga cũng rất hiếm gặp những kiểu nhà sang trọng như thế.
– Này, cậu có thể chuyên nghiệp hơn được không? Chúng ta đến đây để phá án đấy – tôi nghiêm túc.
– Yes, sir.
Chúng tôi bước vào phòng khách, bên trong được thiết kế tinh xảo theo phong cách cổ điển. Tôi không thấy bất ngờ về độ hoành tráng vì đây là dinh thự của chủ tịch tập đoàn TK giàu nhất nhì cả nước. Nhưng những thứ hào nhoáng đó không khiến tôi tò mò. Tôi cần quan sát tất cả những gì tại hiện trường đểcó đánh giá khách quan nhất về vụ án, bởi bất kỳ chi tiết nào cũng có thể là bằng chứng hé lộ bí ẩn đằng sau cái chết của nạn nhân.


Trong phòng khách có khoảng mười người, bao gồm gia đình cô dâu, chú rể, một vài quan khách có mặt tối qua và hai đồng chí cảnh sát địa phương đến để hỗ trợ chúng tôi bảo vệ hiện trường.
– Chào sếp, tôi là Tư Sang, ba của chú rể và cũng là chủ nhân ngôi nhà này.
– Chào ông, tôi là Huy và đây là đồng chí An, chúng tôi là người trực tiếp điều tra vụ án này, mong ông hợp tác.
Ông Tư Sang chính là chủ tịch tập đoàn bất động sản TK, có một cậu con trai duy nhất tên Tùng, ăn chơi có tiếng ở Sài Gòn. Cuộc hôn nhân của Tùng và Vy – con gái chánh thanh tra Hưng là mối lương duyên do cả hai gia đình sắp xếp, một chuyện thường thấy trong giới nhà giàu.
– An, cậu trao đổi với hai đồng chí cảnh sát địa phương để lấy thông tin.
– Chúng ta không vào hiện trường trước à sếp? – An hỏi.
– Lấy lời khai xong, tôi và cậu sẽ vào đó.
– Nhưng cơ thể nạn nhân sẽ phân hủy…. – An phân bua.
– Trong vòng 48 tiếng, cậu vẫn có thể khám nghiệm tử thi nhưng nếu để những người có liên quan ở đây có thêm thời gian suy nghĩ thì cậu sẽ vô cùng khó khăn để lấy lời khai – tôi chen ngang.
– Yes, sir.
– Bài học đầu tiên nhé.
Qua trao đổi với ông Tư Sang, sau khi tổ chức đám cưới tại nhà hàng, gia đình họ có mời một số người thân quen về nhà tham dự buổi tiệc riêng. Lúc này chỉ còn lại ông, Tùng, Vy, ông Khải, bà Hoa, người giúp việc và quản gia.
– Ông Khải và bà Hoa là…? – tôi quay sang hai người trung niên ngồi cạnh ông Tư Sang và hỏi.
– Khải là chủ tập đoàn cao su DT và Hoa là vợ ông ấy, chúng tôi là bạn rất thân nhau. Cả ngôi đất này cũng là do ông ấy bán lại cho tôi đấy – ông Tư Sang trả lời.
– Vậy đêm qua hai người ngủ lại đây?
– Đúng vậy, vợ chồng tôi dùng tiệc xong thì ngủ lại luôn vì đã quá trễ.
– Còn người giúp việc và quản gia?
– Họ rời đi sau khi tiệc tàn. Chỉ có năm người bảo vệ ở lại trực đêm.
Như vậy, đêm xảy ra vụ án mạng có quá nhiều đối tượng tình nghi. Đến giờ phút này, bất kỳ ai trong số họ cũng có khả năng là hung thủ. Nhưng động cơ gây án của hắn ta là gì, tôi vẫn chưa thể nắm bắt vì có nhiều thông tin chưa được sàn lọc.
– Ông có hệ thống camera an ninh chứ? – tôi hỏi ông Tư Sang.
– Có nhưng chỉ ở bên ngoài căn nhà.
– An, cậu lấy dữ liệu từ camera nhé.
Bốp…bốp…. tôi quay sang phía sau thì thấy một người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi đang tát tai Tùng, vừa đánh bà vừa gào thét:
– Chính mày, mày đã giết con tao, thằng nghiện ngập. Nó đã làm gì sai hả? Quân ác ôn.
– Con không có…không phải con…
Thân thể béo ú của Tùng run lên từng cơn, mặc cho người phụ nữ đánh chan chát lên người. Có thể nói, Tùng là công tử bột chính hiệu, cậu ta sống trong nhung lụa nên chỉ ăn chơi mà lười vận động, to béo hơn người nhưng tâm lý lại rất bất ổn, dễ dàng bị ảnh hưởng bởi bên ngoài.
– Bà! Thôi đi, để bên thám tử làm việc – người đàn ông trầm giọng quát. Có thể hai người này chính là ba mẹ của nạn nhân.
– Tôi hại con Vy rồi. Vy ơi, mẹ có lỗi với con. Nếu hôm qua mẹ để con bỏ trốn thì đâu có chuyện– bà ta vừa hét vừa cấu xé chồng mình.
Thám tử Sài Gòn ra hiệu nhờ hai đồng chí công an địa phương dìu bà ta vào phòng nghỉ để tránh ảnh hưởng đến việc điều tra. Sau đó, tôi cùng An và Tùng tiến vào phòng tân hôn, cũng là hiện trường chính của vụ án.
– Anh phát hiện cô ấy chết lúc nào? – An hỏi.
– Đại khái khoảng 7 giờ sáng.
– Có đóng cửa sổ khi ngủ chứ? – tôi chen vào.
– Có lẽ là có…
Tôi quan sát thật kỹ khu vực cửa sổ, dùng cả máy quét hồng ngoại để phát hiện dấu vết của kẻ đột nhập. Kết quả là thu được một số dấu vân tay khả nghi nhưng đây chưa đủ chứng cứ để khép tội bất kỳ ai vì căn phòng này có nhiều người ra vào chuẩn bị cho đám cưới.
– Tối qua hai người có tranh cãi gì không?– tôi quay sang hỏi Tùng nhưng vẫn kịp nhìn thấy ánh mắt ngơ ngác của An.
– Không…không có… – Tùng lắp bắp.
– Hy vọng là anh không nói dối. Nhưng nếu có thì trước sau gì tôi cũng biết thôi. Bây giờ anh có thể ra ngoài rồi.
Nói đoạn, tôi tiến lại giường, nơi nạn nhân nằm ngửa lên trời, tóc dài lõa xõa che nửa khuôn mặt xinh đẹp. Trên người cô ta đắp một chiếc chăn mỏng, trông rất thẳng,xem ra là sau khi phát hiện tử thi rồi mới được choàng lên. Chiếc giường rất rộng, không có vết máu hay vật lộn. Tuy nhiên, quần áo của nạn nhân bị xé rách bươm, có một số chất dơ dính vào.
– Họ mới cưới nhau tối qua, sao anh lại hỏi có tranh cãi không? – An tò mò.
– Nghiệp vụ thôi. Vì hiện tại Tùng là người bị tình nghi nhiều nhất, anh ta rất có khả năng là hung thủ nhưng giết người thì cần có động cơ gây án. Cậu nghĩ ngoài tranh cãi vợ chồng thì là gì?
– Sao anh nghĩ là họ có tranh cãi?
– Cậu không nghe mẹ của nạn nhân nói à? Cô dâu có ý định bỏ trốn cùng ai đó. Rất có thể đầu dây mối nhợ ở đây. Bài học thứ hai nhé.

(*) Để bảo mật thông tin cá nhân, toàn bộ nhân vật trong truyện đều không sử dụng tên thật. Mọi sự trùng lặp đều là ngẫu nhiên.

THÁM TỬ TƯ SÀI GÒN T&T