Câu chuyện thám tử: Thảm án đêm tân hôn P1

47

(Thám tử uy tín tại Sài Gòn) Khoảng năm 1999, tôi được điều chuyển công tác về  Sài Gòn, tập trung quản lý Trung tâm thám tử T&T tại khu vực miền Nam. Thời gian đó,người dân thành phố đang hân hoan chào đón thiên niên kỷ mới nên những quán bar, vũ trường cứ mọc lên như nấm sau mưa, kéo theo vô vàn cuộc chiến giành địa bàn của những băng nhóm bảo kê khét tiếng.
Trong cuộc chiến đấy, tôi cũng như các thám tử đồng nghiệp gần như không có thời gian để thở vì cứ vừa dập tắt tụ điểm này, một “ổ” khác lại nhanh chóng mọc lên. Trước diễn biến phức tạp của tội phạm, vụ án điều tra liên tục nên cấp trên quyết định bổ sung nhân sự cấp cao vào đội thám tử đặc nhiệm, góp phần giảm tải áp lực cho anh em trong đội.
– Chào anh Huy, hôm nay có đồng nghiệp mới đến nhận chức, đang ngồi trong phòng đấy ạ.
– Tốt rồi. Cảm ơn em– tôi mỉm cười với Linh rồi bước nhanh vào phòng họp.
Do đội thám tử đặc nhiệm không có nhiều người mà mỗi người lại đi công tác triền miên nên phòng làm việc rất vắng vẻ, chỉ có Linh đảm nhận tất cả mọi công việc của cả phòng nên luôn túc trực tại văn phòng. Linh cũng là người am hiểu luật pháp nhất, cô có thể vận dụng tất cả kiến thức luật để có thể đề nghị khởi tố các công ty, cá nhân vi phạm dù họ đã “lách luật” tinh vi đến mức nào.
– Chào anh Huy, em là An, vừa được bổ nhiệm vào đội thám tử đặc nhiệm. Hợp tác vui vẻ.
– Chào mừng cậu gia nhập đội – tôi bắt tay cậu ta rồi tiếp tục nói – hiện tại cả phòng đang bận rất nhiều vụ án nên không có mặt đầy đủ, có dịp tôi sẽ giới thiệu anh với mọi người. À, cô gái mà cậu gặp lúc nảy là Linh đấy, nếu có thắc mắc gì về quy trình, hãy hỏi cô ấy hoặc tôi.
Qua trao đổi, An cho biết mình là du học sinh Nga, chuyên ngành điều tra, tâm lý tội phạm. Cậu ta có rất nhiều kiến thức mới nhưng đặc biệt thiếu hụt kinh nghiệm thực tế, điều mà đội thám tử đặc nhiệm đang rất cần.
– Có điện thoại từ cấp trên cần gặp anh ạ – Linh bước vào sau tiếng gõ cửa.
– Được rồi, Linh giúp anh hỗ trợ An làm quen với công việc nhé.
Chờ mọi người bước ra ngoài, tôi đóng chặt cửa và bắt máy.
– Cậu thấy lính mới tôi đưa về thế nào hả? – đầu dây bên kia lên tiếng.
– Bọn em cần một người có kinh nghiệm để giải quyết hàng trăm hồ sơ đang tồn đọng chứ không phải một chú sinh viên mới ra trường đâu sếp ạ. – tôi càu nhàu.
– Lại thế, ngày xưa cậu cũng mới nhưng tôi có từ chối đào tạo cậu đâu này.
– Chỉ là công việc đang rất nhiều, em không toàn tâm toàn ý hướng dẫn cậu ấy được.
– Không sao. Thằng nhóc này thông minh lắm. Với lại, tôi có vụ án mới cho cậu đây– sếp bỗng đổi giọng nghiêm túc – Vụ này liên quan đến 2 tập đoàn bất động sản lớn nhất cả nước, đừng nói là cậu không hứng thú nhé…


Tôi cúp máy và bước nhanh ra phòng.
– Em tìm giúp anh tất cả thông tin về2 tập đoàn TK và DT nhé. Cả gia đình của ông chánh thanh tra Hưng nữa – tôi nói vội với Linh rồi quay sang hỏi An – Cậu biết lái xe chứ?
– Vâng ạ – cả hai đồng thanh.
Sau khi chuẩn bị đủ dụng cụ khám nghiệm, An nhanh chóng lấy xe và đưa tôi đến hiện trường xảy ra vụ án. Có rất nhiều cách để đến đó nhưng do không có nhiều thời gian, chúng tôi phải chọn đường ngắn nhất xuyên qua rừng cao su sâu hun hút ở ngoại ô Đồng Nai.
Trên con đường đầy ổ gà, chiếc ô tô đời cũ khó khăn lắm mới nhích được từng mét. Hai bên là những cánh rừng cao su mờ ảo trong gió mưa, trời lại sắp tối, nếu không đến được hiện trường có lẽ chúng tôi phải ngủ lại giữa rừng trong đêm nay. Nghĩ vậy, tôi liền quay sang nói với An:
– Cậu có biết lái xe không đấy?
An cười xòa, cậu ta không trả lời câu hỏi của tôi mà nói: Vụ án này liên quan đến ai mà có vẻ bí ẩn thế anh?
– Con gái cưng của ông chánh thanh tra kết hôn cùng con trai độc nhất chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn bất động sản TK và cô ấy chết ngay trong đêm tân hôn – tôi vừa nói vừa châm thuốc hút.
– Toàn là gia đình có thế lực nhỉ?
– Thế nên cấp trên muốn chúng ta bí mật điều tra vụ này trước khi thông tin được công bố ra ngoài – tôi nói tiếp.
– Anh nghĩ đây là vụ án tự sát, giết người hay ngộ sát? Ai lại có động cơ gây án ngay trong đêm tân hôn? – An đăm chiêu.
Nhìn vẻ mặt non nớt của cậu ta, tôi phì cười vì không tin được một thanh niên được đào tạo bày bản về điều tra tại Nga về lại dễ dàng biểu hiện cảm xúc ra bên ngoài như vậy. Có lẽ trước đây tôi cũng thế nhưng những năm tháng làm việc tại trung tâm thám tử Sài Gòn T&Tđã dạy cho tôi rất nhiều quy luật sống còn. Nếu để đối phương dễ dàng nắm bắt tâm tư như vậy, có lẽ tôi đã chết trong những lần làm “tay trong” của các băng nhóm giang hồ từ lâu lắm rồi.
– Cậu muốn biết lắm à? – tôi hỏi.
– Vâng ạ.
– Vậy thì lái xe đến đó nhanh đi.

(*) Để bảo mật thông tin cá nhân, toàn bộ nhân vật trong truyện đều không sử dụng tên thật. Mọi sự trùng lặp đều là ngẫu nhiên.

THÁM TỬ TƯ SÀI GÒN T&T