Bí mật kẻ cưỡng dâm kỳ 3

158

Rõ ràng tối hôm đó, tôi không hề nói Sơn để Thư nghỉ lại nhà mình. Tôi vẫn nhớ rất rõ lúc tôi vào nhà, Sơn có xin phép vào đi vệ sinh. Chỉ có như thế, làm gì có chuyện Anh Thư ở lại đây. Rõ ràng có chuyện gì đó mờ ám ở đây? Lúc bước vào phòng Thư nhìn tôi với đôi mắt tức tối, rất khác với lúc sáng hôm đó. Tôi có hỏi Thư rằng chuyện gì đã xảy ra và tại sao cô ấy lại ở đây nhưng Thư bảo say quá nên tối qua Sơn đành để cô ấy nghỉ lại. Và điều quan trọng là cô ấy khẳng định giữa chúng tôi không hề xảy ra chuyện gì. Vậy mà tại sao bây giờ mọi thứ lại thay đổi nhanh đến chóng mặt như vậy?

Hàng trăm câu hỏi cứ không ngớt chạy qua đầu tôi. Cho đến khi giọng Anh Thư vang lên:

– Thưa tổng biên tập, em đã gửi đơn tố cáo này đến cơ quan điều tra. Mặc dù anh Hùng là lãnh đạo của tòa soạn nhưng em hy vọng ban lãnh đạo không vì thế mà làm lơ trước những hành vi vi phạm pháp luật.

– Cô yên tâm. Tòa soạn sẽ không bỏ qua những hành vi như vậy. Càng không thể để các nhà báo thiếu đạo đức có thể nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật được.

Mặc sức cho tôi có giải thích thế nào, tổng biên tập vẫn khăng khăng đợi vào kết quả điều tra cuối cùng. Tôi tự nhủ: “Ừ thì điều tra, cây ngay không sợ chết đứng”. Nhưng sức ép từ ban biên tập không phải là điều duy nhất mà tôi phải gánh chịu. Ngay trong ngày hôm đó, đã có rất nhiều cơ quan báo chí nắm bắt được thông tin và đăng tải lên các trang tin điện tử. Ngay cả những trang báo giấy uy tín cũng đăng tải thông tin “Trưởng phòng báo X bị tố cáo cưỡng dâm cộng tác viên?”. Thậm chí có nhiều báo chưa có kết quả cuối cùng của cơ quan điều tra đã vội kết luận cho tôi là thủ phạm thật sự.

Không chỉ có vậy, tôi nhận được hàng tá cuộc điện thoại và mail từ các nơi gởi về như tra khảo. Tôi không thể giải thích cho từng cuộc điện thoại, càng không thể trả lời hết số mail mà không biết bao nhiêu trong số đó là những người thực sự quan tâm mình. Hay chỉ đơn giản là thấy sự kiện nóng hổi nên tò mò, hoặc chỉ đơn giản là góp vui cho câu chuyện mà họ cho là “drama”.

*****

Cơ quan điều tra đến khám xét căn phòng của tôi, mọi camera đều được thu lại để phục vụ cho công tác điều tra. Dưới sức ép của dư luận và tòa soạn, tôi buộc phải viết đơn xin thôi việc. Mặc dù tôi biết bản thân mình không làm gì sai và chiếc ghế trưởng phòng này là thành quả mà tôi đã phải cố gắng trong rất nhiều năm mới có được. Nhưng hiện tại tôi không còn lựa chọn nào khác, uy tín của tờ báo đang bị bê bối của tôi làm ảnh hưởng.

Chỉ cần mọi việc được làm sáng rõ là tôi đã có thể trở lại với công việc và vị trí của mình. Nhưng đó hoàn toàn chỉ là những suy nghĩ của tôi. Sự việc còn diễn biến phức tạp hơn rất nhiều. Mãi cho đến sau này nhờ các thám tử tư, tôi mới biết được không phải chỉ Anh Thư và Sơn cố tình hãm hại tôi. Mà đằng sau họ còn cả một thế lực mà tôi chẳng bao giờ ngờ đến.

Còn tiếp…

Tên nhân vật đã được thay đổi

Chia sẻ