Bí mật kẻ cưỡng dâm kỳ 2

164

Tôi lên xe của Sơn thì phát hiện ra trên xe không phải có một mình mình mà còn có Anh Thư, cộng tác viên của tòa soạn. Nhìn Thư có vẻ say lắm, nửa mê nửa tỉnh. Tôi có chào nhưng cô ấy cũng chỉ gật gật cho qua. Thấy vậy, Sơn đành bảo:

– Anh Thư say lắm rồi sếp ạ. Lúc nãy cô ấy có xin quá giang về nên em chở luôn. Chắc lát phải gọi dậy hỏi địa chỉ chứ em có biết cô ấy ở đâu đâu.

Tôi nghe vậy cũng tặc miệng cho qua. Lúc này tôi chỉ nhớ đến cái giường ở nhà, tâm trí đâu mà quan tâm mấy điều khác. Tôi đến nhà lúc đầu óc đã không đủ tỉnh táo, hơi men khiến người chếnh choáng mệt nhoài. Tôi vội cảm ơn rồi mở cửa lao thẳng vào trong nhà, chỉ kịp nghe tiếng Sơn phía sau:

– Sếp cho em mượn nhà vệ sinh một chút.

– Cậu cứ vào đi, tôi đi nghỉ một chút. Lát cậu ra nhớ đóng cửa lại là được.

Đầu óc không đủ tỉnh táo khiến tôi chỉ muốn gục xuống mà không nghĩ được nhiều hơn. Đánh một giấc thật say, đến lúc thức dậy mọi thứ khiến tôi bàng hoàng. Nằm bên cạnh tôi lúc này là Anh Thư. Tôi không hiểu sao cô ấy lại ở đây và lại trong tình trạng hớ hênh như vậy. Cho đến khi Thư mở mắt nhìn tôi ngỡ ngàng, tôi thực sự vẫn chưa hiểu rằng chuyện gì đang xảy ra với mình.

********

Sáng nay lên tòa soạn, mọi người cứ xôn xao bàn tán chuyện gì đó. Mà chỉ cần tôi đi ngang qua là những tiếng xì xầm lại im bặt. Không biết phải do nhạy cảm không mà tôi thấy dường như mọi ánh mắt và lời bàn tán đều hướng về mình. Tôi cũng đành kệ, nhiều chuyện vốn là đặc sản của dân văn phòng. Tôi chẳng thể nào cấm cản họ bàn tán gì được, mà tôi cũng chẳng làm điều gì sai trái để phải sợ sệt cả. Tự nhủ với bản thân như vậy, tôi vẫn tiếp tục công việc như mọi ngày của mình.

Đến trưa thì tôi được tổng biên tập gọi lên phòng làm việc. Trước mặt tôi, trên bàn làm việc lúc này là một phong bì.

– Cậu đã làm cái gì mà để như thế này. Phong bì trên bàn là của cậu đấy. Cậu tự mở ra mà xem.

Tổng biên tập gằn giọng với tôi. Tôi mở phong bì ra, bên trong là một tờ giấy gì đấy. Tôi đọc lướt qua là đơn tố cáo. Tại sao lại tố cáo, tố cáo chuyện gì? “Người làm đơn: Nguyễn Thị Anh Thư… làm đơn này nhằm tố cáo Lê Văn Hùng với hành vi cưỡng bức…”. Những dòng chữ này như một cái vả vào mặt tôi. Tôi bần thần, ngẩn người. Càng nghĩ càng không nhớ được bản thân đã làm sai điều gì. Mặc dù tối đó rất say, nhưng tôi vẫn tự chủ được và không có chuyện đưa Anh Thư vào nhà.

– Cậu đực mặt ra đấy làm gì? Cậu giở trò gì với con gái nhà người ta rồi để thế này. Đã thế lại còn là cộng tác viên của tòa soạn, cậu định hủy hoại cả danh tiếng của cái tòa soạn này phải không?

Cùng lúc đó, Anh Thư mở cửa bước vào. Cô ta nhìn tôi chỉ bằng nửa con mắt, theo sau là Sơn – cậu phóng viên đã đưa tôi về tối hôm đó. Tôi quay người về phía sếp, trần tình:

– Sơn tối đó đó đưa em và Thư về. Cậu ấy có thể làm nhân chứng cho em rằng tối đó không hề có chuyện như trong đơn tố cáo xảy ra.

Ngay khi sếp và tôi cùng hướng ánh mắt nhìn về phía Sơn. Cậu ta tránh nhìn vào mắt tôi:

– Em không hề biết gì về chuyện này. Chỉ biết tối đó Thư say quá nên anh Hùng có yêu cầu để Thư nghỉ lại chỗ nhà anh ấy. Tối đó em về nhà luôn nên mọi việc sau đó em không thể làm chứng được.

Còn tiếp…

Tên nhân vật đã được thay đổi

Chia sẻ